Trang Thơ TÌNH Và CẢNH – 2    

 

Quốc Bình

 

 

 QUÊ HƯƠNG

 

Quê hương là tình yêu thứ nhất

Của mỗi người khi cắt rốn chôn nhau;

Là nơi ta đem tiếng khóc ban đầu

Cùng sữa mẹ ủ vào lòng đất.

Quê hương cho ta tình yêu thứ nhất

Bằng đôi mắt trong veo, bằng tiếng gió, tiếng chim.

Thân thiết quanh ta, ta biết nói, biết nhìn

Bao trìu mến, ta nặng tình quê từ đó.

 

Quê hương ai mà không nhớ?

Nhưng khi xa mới thấy nhớ hơn nhiều.

Khi xa quê mới thấy ruột thắt đau

Tràn nước mắt khi nhìn về quê mẹ.

Ơi quê hương! “Góc bể chân trời”

Lời Nguyễn Du như có máu rơi

Có tất cả nỗi đau và nỗi nhớ!

Khi ta ở, ta không hề biết nó

Khi ta xa, nó đến đổi thiêng liêng,

Hòn sỏi vô tri cũng nặng tình thương,

Hạt cát bãi sông cũng tràn nước mắt.

Ta nhớ, nhớ theo thời gian dằng dặc

Theo bước đi, theo mỗi cảnh đời;

Theo từng mùa, từng lúc nắng, mưa rơi

Quê mẹ nhớ xốn xang nơi đất lạ.

 

Quê hương là lòng nôi, áo tả

Là tiếng ru hời của mẹ thân thương;

Là ngày đầu ta theo mẹ đến trường

Ta thấy bạn bè đông vui ríu rít.

Càng lớn khôn, ta càng biết

Là mái tranh nghèo khói phủ chiều mơ;

Là lũy tre xanh kẻo kẹt dệt tơ

Là những con đường ngoằn ngoèo tập tểnh;

Là những đêm trăng ta hờ hững

Chạy theo bờ đê, vườn ổi, khóm hoa;

Là những buổi chiều ta hát, ta ca

Ta cùng bạn bè đùa vui đuổi bắt.

Quê hương là vườn dâu, bãi cát

Là nhịp cầu, đồng ruộng, dòng sông;

Là xóm làng xa thấp thoáng khói lam

Khi chiều xướng, nắng lên bát ngát;

Là đường phố chưa đi đã sợ lạc

Là những đêm khuya khoắt mẹ rầy…

Và quê hương - Tổ Quốc - giờ đây

Là bản đồ cỏn con trên bản đồ Thế Giới;

Mỗi lần nhớ quê ta nhìn nó

Ta khóc theo Nguyễn Du “Góc bể chân trời”!

 

Quê hương ngày mai dù có đẹp tuyệt vời

Mà ta phải cam đành xa cách

Ta phải nhìn quê bằng nước mắt

Thì nhớ trong ta không thể đổi thay

Và quê hương: chính là trái tim nầy!

 

 

 XƯỚNG – HỌA

 

  XƯỚNG (Thơ của H)

“Hãy để cho tôi được giả từ

Vãy chào cõi thật để vào hư

Trong hơi thở chót dâng trời đất

Cũng vẫn si tình đến ngất ngư” (*)

 

Âp ủ trong T. một vần thơ

Bóng ma tự ấy đến bây giờ.

Chút tình oan ấy – người đã chết,

Cảnh ấy, bắt hồn T. ngẩn ngơ!

 

Chi nữa mà thư để hồi âm

Vui đâu ở những chốn âm thầm?

Vướng tình để phải hờn duyên kiếp

Với kẻ cô đơn giữa chốn trần.

 

Cho dẫu xuân về vẫn buồn thêm

Gió đông đã xé nát con tim!

Ba mươi năm đã không hò hẹn

Sao lại bây giờ buộc cánh chim?

(Tứ thơ trên là H lấy của Xuân Diệu)

 

    HỌA (Thơ của T.)

Đã vậy thì đây sớm giả từ

Hận đời cảnh thật hóa thành hư.

Tim T. ôm cả bầu vũ trụ

Dẫu chẳng si tình cũng ngất ngư!

 

H đã tặng T những vần thơ

Tự năm xưa ấy đến bây giờ;

Ảnh từ ngày ấy không phai nhạt

Hình ấy đã làm T ngẩn ngơ!

 

Tạm biệt H. nghe, khỏi hồi âm

Để T. vui với cảnh âm thầm.

Còn tình, đã có người trong mộng

Một cảnh tơ duyên khá tuyệt trần.

 

Đời hỡi, xin đừng bắt khổ thêm

Yêu chi cho nát cả con tim?

Chia tay H. nhé! Thân chào bạn

Mỗi đứa chúng mình một cánh chim!

 

           

 LÒNG TRINH

 

Chốn bụi trần ta bỗng xót thân ta

Số kiếp lầu xanh ai người tri kỷ?

Sao ta nhớ, nhớ người không tên tuổi

Nhớ người hiện tiền, nhớ cả trước và sau.

Yêu cố nhân ta đắp đổi năm sầu,

Nhớ tri kỷ, tóc nhượm màu sương gió.

Ta ủ nắng vào hoa,giấm sương vào cỏ,

Nhốt trăng sau khe cửa buồng riêng.

Vào phong ba, ta bảo gió gọi tên

Dùng sấm sét, ta soi từng tên nhớ.

 

Giọt mật tình yêu, để đời đau khổ

Thuở u minh thiên địa cứ vô tình

Mãi ngàn sau thiên địa vẫn lặng thinh

Mặc con người khổ đau, yêu thương khờ dại

Cứ quanh quẩn, quẩn quanh trong vòng ân ái

Nước mắt tràn, ngập cả thế gian

Máu đỏ trào ra từ những con tim

Ân ái là sợi xích xiềng trói buộc

Đấng hào hoa biết bao người đã chết

Giai nhân biết bao kẻ lụy mình

Nào công danh, phú quý, nhục vinh

Vì tình ái đã sẵn sàng đánh đổi.

 

Kiếp bụi đời ta chịu nhiều tăm tối,

Chịu dày vò bởi “đấng mày râu”.

Đem trái tim ta đội lên đầu

Lấy thân xác ta nạp cho bầy cuồng loạn.

Nơi khổ ải ta đâu còn tính toán

Được gì đây, mà  mất gì đây?

Ta gởi hồn thơ vào trăm gió, ngàn mây

Để ta sống bằng tấm thân hờ hững.

Cây đã khô còn sợ gì chết đứng

Thân đã tàn đâu sá chuyện nhục vinh?

Ta giờ đây như sương sớm rung rinh

Người chỉ khẻ tay là ta rơi rụng.

Bợm Sở Khanh tha hồ rẻ rung

Yêu râu xanh mặc sức thỏa tình.

Tấm thân nầy dù mất, ta quyết giữ lòng trinh,

Lòng trinh, ta gởi vào mây gió.

 

Dù tim ta có ngàn lần tan vỡ

Máu hồng vẫn thấm đượm tình thương

Vẫn nồng nàn,cháy bổng chốn tha hương.

Ta chết, tình ta không bao giờ chết!

Ta vì đời, đời nào có biết?

Ta vì người, người lắm Sở Khanh!

Ta liều đời,đem cả tấm thân

Làm thảm, đón đưa trăng gió,

Làm băng tuyết, chôn sạch loài hoa cỏ,

Làm cánh rơi, để hút kẻ tham mồi.

Suốt canh tàn ta vật vưởng bóng ma trơi

Tình u uất dập vùi nơi cõi mộng.

Hương bướm, phấn hoa, chập chờn theo bóng

Hồn nát tan mà xác cũng nát tan.

Cảnh phù dung chôn lấp cả trần gian

Từng phút sống, kéo dài từng hơi thở.

Khoái lạc, ái ân, mênh mông trong bể khổ.

Ta luôn nghe tiếng gọi của hồn ma

Đây thân ta! Và đây xác ta,

Hãy thỏa thích hỡi bầy cuồng loạn!

Ta bước đi trong đêm đen chập choạng

Trong khổ đau vô vọng của cuộc đời.

Với giang hồ, ta tàn tạ những thú vui

Cùng đài các ta đam mê chung mộng ảo.

Ta chìm đắm trong những cuộc say cuồng bạo

Ta chơi vơi trong những phút liều đời.

Ta đam mê cả những lúc tàn hơi

Ta ngất ngưởng trong chết đi, sống lại.

Ta nghiêng ngả, quay cuồng điên dại

Vui đắm chìm sống mái đã bao phen.

Ta giờ đây như thể hạt sương

Người chỉ khẻ tay là ta rơi rụng.

Bợm Sở Khanh tha hồ rẻ rúng

Yêu râu xanh mặc sức thỏa tình.

Tấm thân nầy dù mất, ta quyết giữ long trinh

Lòng trinh: ta gởi vào mây gió.

 

 

CỐI CHÀY

 

Cối thường bằng sến, chày bằng lim

Khuôn sẵn, nhỏ to, chẳng phải tìm.

Cối ngửa chàn ngang, chày vừa nắm

Chày dả liền liền, cối vẫn im.

 

 

TÌNH CỜ

 

Tình cờ ta gặp lại nhau

Ngờ ngợ, đâu dám…giữa cầu dừng xe.

Lân la, hỏi chuyện, hỏi quê

Rưng rưng hai mắt, tròn xoe ôm chầm.

Chuyện nghe, nghe đến mủi lòng

Tuổi thơ chưa trọn, trường làng năm xưa.

Lúc gốc phượng, khi bóng dừa

Vầy đàn, chia nhóm, nô đùa thật vui.

Thế rồi…bèo dạt, mây trôi

Mỗi người một nẻo, chân trời liền tay.

Cách xa biền biệt đến nay

Ba mươi năm lẻ, lại may…tình cờ.

Nhìn nhau đến đỗi sửng sờ

Nửa như là thật, nửa ngờ chiêm bao.

Kể càng nhớ, nhớ càng đau

Trăm năm chưa trọn, bể dâu mấy lần.

Muôn nghìn khổ, chịu một thân

Người rằng: đời đã mấy lần tù lao.

Người khoe: số mạng còn cao

Giữa trường bom đạn, cổ, đầu còn y.

Còn như những chuyện hàn vi

Lên voi, xuống chó, thiếu gì là phen.

Ngược xuôi, muôn nỗi hàn huyên

Kẻ nhìn, người ngó, chiều vương nỗi buồn.

Tình người, càng gẫm càng thương

Nghĩa đời càng nghĩ, càng hờn cho thân.

Giá như có sức chuyển vần

Thì quyết không để cho thân thế nầy!

Dẫu không may, cũng là may

Tang thương tuy đã, còn ngày gặp nhau.

 

Lơ thơ nước chảy xuôi cầu

Một lần gặp, hai mái đầu hoa râm.

Lần nữa gặp trăm phần trăm

Cõi hư nào sẽ có phần ai chăng?

Mới hay mộng ảo thế gian

Trăm năm sớm nở, chiều tàn, gió bay…

 

Dẫu không may, cũng là may

Tang thương tuy đã, còn ngày gặp nhau!

 

 

EM CƯỜI HAY KHÓC?

 

Môi mấp máy em cười hay khóc

Nói gì chăng?Cho cuộc sống? Cho em?

Mắt không ngủ thâm đêm trằn trọc

Nỗi đau đời như xé con tim!

 

Hãy âu yếm tình ta thêm nữa

Dù giai nhân hay cô gái bên đường;

Ta vẫn cứ khát khao dòng sữa

Một con người và một tình thương.

 

Ta sẽ đến bên em nơi lều nhỏ

Để nghe em kể chuyện bụi đời.

Ta sẽ bước theo em trên đường phố

Cứu cánh hoa tàn – những cánh hoa rơi.

 

Ta sẽ đến nơi nào em đến

Để thương yêu một cô gái lạc loài;

Để tặng em những lời trìu mến:

Những vần thư đẹp, ý thơ hay.

 

Ta đến cả nơi lầu son kín cửa

Để ta nghe tiếng hát, cung đàn;

Và cũng để tỏ tình ta nữa

Của một con người ở thế gian.

 

Hỡi em gái! Cho tôi tình đồng loại

Hãy cho tôi tất cả tình yêu!

Tôi giữ nó trong tôi sống mãi

Để cho đời bớt cảnh hờn đau.

 

Nơi địa ngục, Thiên Đường là ánh mắt

Giữa khổ đau, địa ngục là bạo quyền.

Dù cuộc sống bốn bên khép chặt

Hãy giữ những gì còn lại thiêng liêng!

 

Em hãy cho tôi hôn mái tóc

Hôn làn da, cặp mắt, đôi môi!

Em không một mái nhà, mảnh đất

Nên lang thang vương vấp bụi đời.

 

Môi mấp máy, em cười hay khóc?

Cho tôi được cười, khóc cùng em!

Cùng chân bước trong đêm hiu hắc,

Cùng vì đời, vì… cả trái tim!

 

 

  NGƯỜI GIẾT TA!

 

Người giết ta! Ta đã chết!

Xin người đừng lấy đó làm vui.

Hồn ta còn, ta về quanh quất,

Bắt người đền tại vủng máu tươi!

 

Người giết ta! Dù ta chết!

Xin người đừng lấy đó làm vui.

Khi ta chết còn vang tiếng thét

Nỗi đau ta động cả đất trời!

 

Người giết ta! Ta sẽ chết!

Xin người đừng lấy đó làm vui.

Dù ta chết, trước khi nhắm mắt

Lời nguyền ta để lại cho người!

 

Người giết ta! Ta không chết!

Xin người hãy cứ việc vui!

Nhưng người sợ ta, người biến mất,

Còn ta, ta sống mãi với đời.

 

Người giết ta? Xin hãy giết!

Đầu ta đây và máu ta đây!

Ta sẽ lại làm xanh trái đất,

Và kết hoa cho đất nước nầy!

 

Người giết ta? Xin cứ giết!

Luật quả nhân ứng báo nhãn tiền!

Hồn ta đến cõi hư bất giệt,

Ta dâng trời đất mảnh tình thiêng!

 

 

 

 LẠI LẦU XANH

 

Chưa khỏi lầu xanh đã lầu xanh,

Canh trường, thân gái phận mỏng manh.

Người ra săn đón là mụ Tú,

Kẻ đứng chặn đường vẫn Sở Khanh.

Lao xao sau trước bầy con rối,

Lộm nhộm trong ngoài lũ ma ranh.

Chạy trời không khỏi trời là vậy

Vừa khỏi lầu xanh, lại lầu xanh!

 

 

 

  NGẤT NGÂY

 

Trời thu dìu dịu, gió heo may

Không chỉ có Ta, mà cả Tây;

Vạn vật cũng đồng tình luyến ái

Luyến ái tình, tự nó say say.

 

Không chỉ có anh, mà cả em

Tình ta trong nó tự lên men;

Tạo thành muôn sắc cho xuân mới

Tình chẳng lạ gì, tình rất quen.

 

Không chỉ có nay, mà cả xưa

Tình bao nhiêu thiếu, bấy nhiêu thừa.

Vừa như rất mới, vừa như đã,

Vừa mới, mới rồi, vừa lại chưa.

 

Trời thu dìu dịu gió heo may

Không chỉ có Ta mà cả Tây

Vạn vật muôn loài trong vũ trụ

Khi Tình đã đến, đến ngất ngây.

 

 

XIN CHỚ GỌI TÊN TÔI

 

Một mai xin chớ gọi tên tôi

Tôi đã…người ơi, đã đi rồi!

Còn mất, xót xa cam số phận,

Được thua, cay đắng phải chịu đời.

Ra đi, để mãi ôm ân hận,

Ở lại, càng thêm chuốc ngậm ngùi.

Từng bước, bấm lòng theo từng bước

Người ơi! Xin chớ gọi tên tôi!

 

 

 

XIN HÃY ĐỪNG QUAY LẠI

 

Nười đi xin hãy đừng quay lại

Xin chớ ngoái nhìn lúc chia ly.

Người đi, xin hãy đi đi mãi

Đi mãi, xin người để ta đi!

 

Trót bấy lâu nay quá đủ rồi

Giờ người đường ấy, tôi đường tôi.

Trăm năm không tính chung ân ái

Hạnh phúc ta đành cắt chia đôi.

 

Chớ để cho nhau nhướm nỗi buồn

Trời mây năm tháng cắt chia luôn.

Thênh thang chân bước, người thanh thản

Mỗi hướng, mỗi đường, khỏi vấn vương.

 

Cho dẫu mai kia người giàu sang

Ngựa xe đưa đón, lọng nghênh ngang;

Người ơi! Xin chớ đừng quay lại

Để mắt nhìn chi cảnh cơ hàn.

 

Cho dẫu mai kia người đến tiên

Người ơi! Chớ nhắc lại tình riêng;

Chớ tìm lại những gì đã mất

Để chút lòng nầy được bình yên.

 

Người ơi, xin hãy nhớ giùm tôi

Đò mất người đưa, mất mất rồi!

Sóng nước bao la đường muôn dặm

Mịt mùng mây khói chốn xa khơi.

 

Ta đi, xin người nhớ từ nay

Chẳng chút tơ vương những tháng ngày.

Tất cả, người ơi, ta gởi lại

Ta đi, sẽ đi mãi từ đây.

 

Ta sẽ giả từ cõi ái ân

Kiếp phong sương dũ sạch bịu trần;

Thả hồn về chốn hư không để

Thoát cảnh oan tình được nhẹ thân.

 

Người đi, xin chớ đừng quay lại

Xin chớ ngoái nhìn lúc chia ly!

Người đi, xin hãy đi đi mãi

Đi mãi, xin người, để ta đi!

 

 

LEO DỐC

 

Đứng đợi chờ ta, dốc đây rồi,

Dốc leo trên đá,lượn trên đồi.

Trườn lên, dốc đứng, như dồn lại,

Ngụp xuống,lưng cong, tựa quắp người.

Khập khiểng, đề huề, ba chân bước

Nhịp đều, phe phẩy, một tay chơi.

Thiên hạ ai người không leo dốc?

Cố leo, leo đến toát mồ hôi!

 

 

CŨNG CÓ NGÀY

 

Chỉ có tình cờ, chỉ gặp nhau

Đã quen, đã biết, đã gì đâu?

Mà sao cứ nhớ người trong mộng

Tình tự dậy tình, đau tự đau?

 

Ta khổ vì mang mãi bóng người

Tình riêng nào giám để ai khơi:

Mà sầu chót vót từng cơn dậy,

Lòng cứ xót lòng, vui mất vui.

 

Lẩn quẩn nhớ nhung, lẩn quẩn tìm

Người như trong gió, lặng trong im.

Khi vồn vã hiện, khi tan khuất

Khiến ngớ ngẩn càng ngớ ngẩn thêm.

 

Trở lại chốn xưa những ngóng mong

Lửa tương tư đốt cháy thêm lòng.

Khổ tình dày xéo khôn thương tiếc

Người có đâu còn, cảnh vắng không!

 

Ngập ngừng chân bước, dạ vò tơ

Bóng ai như thật, lại như mơ.

Người như vừa mới, vừa như đã

Lòng rối bời bời, dạ ngẩn ngơ.

 

Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn, lại chiều nay

Bóng ai vẫn cứ thế vơi đầy.

Ta thương, ta cảm người trong mộng

Rồi nữa yêu đương cũng có ngày!

 

 

 

 

Thơ tả cảnh:

 

 

 HUẾ

 

Huế mộng, Huế mơ, Huế hửng hờ,

Tang thương vẫn Huế, vẫn tình thơ.

Sông Hương, thấp thoáng chìm trong mộng,

Núi Ngự, xa xa khuất nẽo mơ.

Tiếng hát Vân Lâu khua tình ái,

Giọng hò Thừa Phủ dục đường tơ.

Huế nhớ trông người, người trông Huế,

Cảnh ta đang đến, Huế đang chờ!

 

 

 

 ĐÀ LẠT

 

Đà lạt lưng chừng giữa từng xanh,

Trời đất ngàn xưa đã tạo thành.

Lưu ly, khách đến đồi trải rộng,

Than thở, người đi nước chảy quanh.

Cảnh cảnh, người người, chung muôn sắc,

Non non, nước nước, một màu tranh.

Đà Lạt hửu tình bao lưu luyến,

Man mác, lòng ta bước chẳng đành.

 

 

 

VỌNG PHU

 

Vọng Phu hình đá đứng bồng con,

Trông ngóng xa xa dáng mỏi mòn.

Hận kẻ vì đâu gây chinh chiến,

Thương chồng đành phận giữ nước non.

Son sắc ngàn năm hình đá dựng,

Thủy chung muôn thuở tượng bia còn.

Đất trời thương cảm người tiết nghĩa,

Tạc để dạy đời tấm lòng son

 

 CẢNH ĐẸP

 

Cảnh đẹp như kheo dưới trăng tà,

Mênh mông non nước động lòng ta.

Một ghềnh thác đứng, một ghềnh đá,

Mấy khóm rêu dày, mấy khóm hoa.

Cổ thụ, mây treo đầu rơi bạc,

Đồi non, in đáy nước tuông sa.

Lơ lửng, lửng lơ đôi làn khói

Trăng vàng nhượm cảnh, cảnh xa xa…