Vàng Son Đă Mất
Huyên Chương Quư
Từ San Francisco tôi về lại quận Cam đầu tháng 5 / 2003. Những con đường rất quen thuộc sáu năm trước vẫn cho tôi cái cảm giác lạ lẫm, nao nao của người đi xa lâu ngày mới về. Những khu phố dọc hai bên đại lộ Bolsa có vẻ sầm uất, nhộn nhịp hơn. Thương xá Phước Lộc Thọ, tụ điểm của những người Việt từ các tiểu bang xa về chơi, h́nh như đông vui, tấp nập hơn. Tôi được thưởng thức lại các món ăn đậm đà chất quê hương ở các quán cơm phần; nhiều người gọi vui là “cơm chỉ ”. Gọi là “cơm chỉ ”v́ cứ lấy ngón tay chỉ vào món nào trong quầy thức ăn là cô phục vụ múc ngay món đó cho vào hộp trắng “togo”. Mỗi phần cơm thường có 3 món ăn cùng với cơm trắng; muốn đem về nhà hay ngồi ăn tại chổ đều được; rất tiện cho những người mồ côi vợ như tôi. Mỗi trưa, tôi xách chiếc xe cũ mèm cà rịch, cà tàng chạy ra phố Bolsa làm một bụng cơm phần, no dạ chắc ḷng rồi mới tà tà về lại nhà.
Mới đó đă bốn tháng. Trời vào Thu. Trưa nay, thời tiết mát mẽ, dễ chịu. Tôi ngồi ăn cơm phần bên ngoài hàng hiên một quán cơm góc đường Bolsa và Brookhurst, vừa ăn vừa lơ đễnh nh́n ḍng xe cộ chạy qua lại trên đường. Bất giác, tôi nh́n về hướng trạm bus. Một người đàn bà trông lam lũ tay kéo theo cái vali lớn đang đi tới. Khi đến gần chổ tôi, người đàn bà đứng lại, mắt dáo dác như đang t́m kiếm ai đó. Nh́n chị khoảng 40 tuổi, dáng vóc mănh mai, thon thả trong bộ quần áo xốc xếch đầy những vết bẩn. Cái vali lớn phía sau ḷi ra mền gối có vài vệt bùn, quần áo cũ lủng lẳng sát mặt đất. Tôi biết ngay là một người homeless. Tôi đứng dậy đi đến bên chị. Nh́n khuôn mặt hốc hác của chị, có vẻ quen lắm. Quen lắm. Tôi nhớ ra rồi. Giống K.N quá. Nhưng… làm sao mà K.N được.? K.N ngày tôi rời quận Cam sáu năm trước vẫn đang là ca sĩ thân thuộc trong làng nghệ sĩ. Cô vừa đi hát vừa học nghề làm răng giả và có nhà riêng ở Fountain Valley, quận Cam, đời sống rất yên ấm. Chắc người giống người thôi…
Người đàn bà nh́n tôi, đôi môi mấp máy như muốn nói ǵ. Nh́n kỹ khuôn mặt chị, tuy hốc hác nhưng c̣n lộ nét xuân sắc, đôi mắt thâm quầng vẫn c̣n nét quyến rũ, và đôi môi cong cớn…quen thuôc lắm. Tôi lại không tin vào suy nghĩ “chắc nguời giống người thôi”. Tôi hỏi :
- Chị…cô…là K.N phải không ?... Có phải cô tên K.N không?
Chị nh́n tôi ngơ ngác :
- Con… con tên Ly. Con đi bán Cd nhạc. Thày mua giùm cháu Cd này nha thày. Cháu muốn ăn cơm. Con… mới đi hát về.
Trời đất ! Giọng nói cũng thật quen thuộc. Làm sao trên đời này lại có người giống người từ khuôn mặt, mắt, mủi, môi miệng đến cả giọng nói thế này ? Và cái ǵ mà vừa đi bán Cd lại vừa mới đi hát về ? Tôi không thể lầm được. Phải là ca sĩ K.N đây rồi. Nhưng K.N không nhận ḿnh là K.N, c̣n gọi tôi là thày và lúc xưng con, lúc xưng cháu, nghe rất ngớ ngẩn, xa lạ như chưa hề là người thân quen với tôi trước kia. Sao lại ra nông nỗi này ?! Tôi cảm thấy một nỗi xót xa, ngậm ngùi tràn ngập trong ḷng. Tôi hỏi tiếp:
- K.N không nhận ra anh sao ? Anh là Quư nè. Anh Quư nè K.N.
- Thày tên Quư hả? Thày mua CD giúp con. Con đói bụng lắm.
K.N nói tỉnh queo không có ǵ ngượng ngùng, rồi giơ giơ cái Cd cũ đă bể nắp hộp ra trước mặt tôi. Tôi biết có hỏi thêm ǵ cũng thừa nên chỉ c̣n mời K.N vào quán cơm. Tôi chỉ vào quầy thức ăn :
- K.N muốn ăn món nào ?
- Được ăn mấy món hả thày ?
- Bao nhiêu món cũng được, tùy ư K.N. Thích món nào th́ chỉ người ta lấy nha.
Trong khi K.N chỉ các món ăn cho chị bán hàng, tôi nghe một chị khác gần đó nói bâng quơ:
- Hôm nay K.N lại gặp may, có người bao ăn uống.
Không bỏ qua cơ hội, tôi đến hỏi chị đó ngay :
- Chị. Cổ là K.N thiệt hở chị ?
- Th́ ca sĩ K.N chứ ai nữa. Cổ bị homeless mấy tháng nay rồi.
Tôi lắc lắc cái đầu, thở dài rồi nh́n về phía K.N. Cô vẫn thản nhiên như không nghe ai nói ǵ về cô. Tôi giờ đă được biết rơ cô là K.N, ḷng thương cảm càng tăng lên. Tôi đến bên cô, nắm bàn tay gầy guộc của cô :
- K.N. Anh mua thêm một phần nữa để tối em ăn nhé. Em uống nước ǵ ? Lại tủ nước với anh chọn nhé.
K.N không nói tiếng nào, lẳng lặng theo tôi đến tủ nước. Cô chỉ vào chai trà Thái. Tôi lấy ra hai chai đưa cô cầm rồi đến quầy thức ăn nói với chị bán hàng :
- Chị làm thêm một phần cơm nữa để tối cổ ăn. Trước kia tôi có quen cổ, coi nhau như bạn. Thiệt t́nh… tôi không ngờ gặp lại cổ trong hoàn cảnh cổ như vầy.
- Tôi cũng đàn bà, thấy cổ vậy, tội nghiệp quá…Anh giúp cổ đi.
- Xa cổ đă sáu năm rồi, giờ tôi mới về, đang share pḥng nhà người ta, lại chưa có việc làm, không biết phải giúp cổ như thế nào đây ?...
Tính tiền xong tôi cùng K.N trở ra hàng hiên. C̣n vỏn vẹn 20 đồng, tôi đưa luôn cho K.N. Cô cầm ngay rồi đi đến bên cái vali đồ. Tôi cầm bịch cơm phần đi theo cô :
- K.N ở đâu ? Anh chở em về cho biết chổ để hôm khác anh đến thăm em nhé.
K.N lắc đầu :
- Xa lắm. Ở tuốt dưới Santa Ana. Thày đừng đi theo con chi.
K.N kéo cái vali đi. Tôi vừa đi theo vừa năn nỉ cho tôi được chở cô. Cô cứ một mực không chịu. Đến trạm bus, vừa lúc có chiếc bus ngừng lại, cô kéo vali lên xe. Tôi phụ đẩy cái vali rồi đưa cô bịch cơm phần. Xe bus từ từ lăn bánh. Tôi đứng tần ngần nh́n theo măi cho đến khi không c̣n thấy bóng dáng chiếc xe. Trên mặt tôi, ươn ướt hai ḍng lệ không biết từ lúc nào …
…
Đầu năm 1986, tôi được bảo hiểm bồi thường tai nạn xe. Cộng với tiền để dành trong ba năm làm việc vừa bán hàng cho tiệm tạp hóa Utotem vừa vẽ b́a sách cho nhà xuất bản X.Thu, tôi có số vốn kha khá nên nhảy ra làm bầu show ca nhạc tại bang Texas. Sau chương tŕnh dạ vũ lần đầu đưa N.Lan về, tôi tổ chức tiếp các show ca nhạc sơ kết và chung kết giải thời trang 1986 với thành phần ban nhạc Dreamer và nhiều ca sĩ từ Cali qua. Thành công rực rỡ. Ban nhạc CBC nghe tiếng mời tôi hợp tác cùng tổ chức nhiều chương tŕnh ca nhạc khác. Thành công tiếp nối thành công. Đến mùa giáng sinh 1986, tôi đưa ban nhạc T.Magic và nhóm người mẫu thời trang K.Duyên từ Cali về. Khách đi chơi ngày lễ đông vui, náo nhiệt. Ban nhạc bừng bừng khí thế chơi thật hay. Nhóm người mẫu K.Duyên trong các bộ thời trang lộng lẫy trên bụp, tŕnh diễn rất điêu luyện giữa những tiếng la hét, huưt sáo cổ vơ của cả ngàn người. Ông chuyên viên video bị đám đông chen nhau xô tới, lấn lui, phải vất vả lắm mới thu h́nh được cho chương tŕnh này. Sau buổi tŕnh diễn, tôi bao luôn một nhà hàng, ăn mừng lễ giáng sinh với các nghệ sĩ đến sáu giờ sáng mới về khách sạn.
Thấy T.Magic về tŕnh diễn lần đầu thành công quá, tôi mời T.Magic trở lại trong dịp lễ t́nh yêu 87 sắp tới cùng với các ca sĩ thượng thặng khác. Để thêm sự mới lạ, tôi mời thêm ca sĩ K.N. v́ nghe tiếng cô xinh đẹp và tŕnh diễn rất “bốc”, đang được giới trẻ yêu thích.
Đến ngày tŕnh diễn, tôi ra phi trường đón K.N. Tôi nhận ra ngay K.N. trong hàng người đang từ cửa máy bay đi tới. Tôi mừng rở giơ tay vẫy vẫy. Chỉ một thoáng, K.N đă đứng trước mặt tôi, miệng nở nụ cười như hoa :
- Chào anh. Anh là anh Quư phải không ?
Tôi thoáng ngẩn người ra trước sắc đẹp kiều diễm của K.N, rồi vội cười tươi và bắt tay cô :
- Vâng. Anh là Quư. K.N đi máy bay xa có mệt không ?
- Dạ không. Quen rồi anh. Các nghệ sĩ khác đến đủ chưa anh ?
- Tất cả đông đủ. Giờ anh đưa K.N đi downtown ăn trưa rồi về khách sạn nghỉ ngơi chút. Đến xế chiều, tất cả đến vũ trường dợt nhạc, chuẩn bị cho tối nay.
Tôi có cảm giác lâng lâng sảng khoái khi ngồi đối diện với K.N. trong bửa ăn trưa tại nhà hàng. Nh́n cô khoảng 23, 24 tuổi. Cô có đôi mắt phượng đẹp, quyến rủ. Đôi mi dài cong vút. Nh́n vào đôi mắt cô sẽ cảm thấy như bị hớp hồn. Đặc biệt, đôi môi cong cớn rất gợi cảm. Giọng nói cô thanh trong, nhẹ nhàng. Thấy tôi nh́n cô chăm chăm, cô hỏi :
- Anh Quư bao nhiêu tuổi ? Trông anh c̣n trẻ quá mà đă làm ông bầu rồi. Tài thật !
Tôi cười x̣a :
- Anh 32 tuổi rồi. Tam thập nhị lập mà. Có tài ǵ đâu. K.N mới thật là tài. C̣n trẻ măng, chỉ như cô sinh viên đă làm bà chủ trung tâm sản xuất băng nhạc rồi. Lại là ca sĩ nữa. Trong giới ca sĩ hiện giờ, anh chưa thấy ai đẹp như K.N vậy.
K.N nở nụ cười thật tươi :
- Anh khéo khen em quá. Em cũng b́nh thường thôi mà… Vũ trường đây lớn không anh ?
- Lớn nhất trong các vũ trường của người Việt ḿnh trên nước Mỹ. Có thể chứa được gần một ngàn người.
- Anh là chủ vũ trường hay mướn lại ?
- Anh mướn… Cũng không phải là mướn nữa. Anh hợp đồng với chủ vũ trường mỗi tháng sẽ tổ chức một show lớn gồm ban nhạc và ca sĩ từ Cali về. Vũ trường bán nước. Anh bán vé; lời ăn, lỗ chịu. Anh chỉ trả cho vũ trường tiền vệ sinh, tiền âm thanh, ánh sáng.
- C̣n tiền quảng cáo và cảnh sát giữ an ninh th́ sao anh ?
- Dĩ nhiên là những phần anh phải trả trong việc tổ chức…Tối nay anh tăng cường nhiều cảnh sát hơn, v́ chương tŕnh này nhắm vào giới trẻ. Khách trẻ, họ cuồng nhiệt lắm.
- Anh thấy t́nh h́nh tối nay thế nào ?
- Theo kinh nghiệm anh tổ chức những lần trước, nhằm ngày lễ, ngoài giới khách trẻ, khách lớn tuổi cũng đến chơi rất đông…
Tôi nh́n sâu vào đôi mắt đẹp của K.N. một lúc, rồi cười cười, nói tiếp :
- Chương tŕnh này nhiều ca sĩ nổi tiếng từ Cali qua, thêm có K.N xinh đẹp thế này th́ bảo đảm tối nay không c̣n chổ đứng
K.N cười khúc khích :
- Anh lại chọc em nữa. Em chúc anh tối nay thành công lớn.
Lời chúc của K.N linh nghiệm như thần. Đến 10 giờ tối đă bán ra 900 vé. Trong vũ trường không c̣n chổ ngồi. Một số khách phải đứng. Mỗi khi K.N xuất hiện trên sân khấu là khách trẻ ùa ra đứng kín cả sàn nhảy xem cô biểu diễn. Cô ca những bản nhạc trẻ thịnh hành; tuy giọng ca không điêu luyện nhưng nhờ vẻ đẹp kiêu kỳ cùng với lối tŕnh diễn nóng bỏng, hấp dẫn đă lôi cuốn khách trẻ la hét, huưt sáo hoan hô cô muốn bể cả vũ trường. Có vài khách trẻ cuồng nhiệt nhảy lên sân khấu đến gần cô, bị cảnh sát nhanh chóng lôi xuống sân khấu…
Cuối tháng 7 / 1987, K.N về tŕnh diễn cho tôi lần nữa. Chương tŕnh không thành công do nhằm vào ngày thường. Tuy vậy, tôi rất vui v́ được gặp lại K.N. Cô cho biết rất bận rộn việc sản xuất băng nhạc nhưng v́ nể tôi nên mới về lần này. Chúng tôi coi nhau như bạn từ đó.
Đời sống có thịnh, có suy. Tôi giă từ nghề ông bầu cuối năm 1988, đến giữa năm 1990 th́ dọn nhà về quận Cam, Cali, làm nghề vẽ quảng cáo bảng hiệu. Giữa năm 1995, t́nh cờ gặp lại K.N trong một tiệm băng nhạc, tôi mời cô đi ăn. K.N bấy giờ ở tuổi trên 30 có thêm nét mặn mà trong nhan sắc. Cô cho biết vừa mới đổ vỡ cuộc hôn nhân, không c̣n kinh doanh băng nhạc nữa, thỉnh thoảng vẫn đi hát.
Lần gặp lại đó giúp t́nh bạn chúng tôi thân gần hơn; thỉnh thoảng hẹn nhau đi ăn, đi xem phim, đi nghe ca nhạc, nhảy với nhau vài bản cho vui. Có vài lần tôi mua thức ăn đến nhà cô cùng ăn tối. Nhà cô khang trang, xinh xắn trong một khu an tịnh thuộc thành phố Fountain Valley. Chỉ có cô và hai con gái trên 10 tuổi sống với nhau, rất đầm ấm.
Trong giữa năm 1996, cuộc t́nh giữa tôi với cô bạn gái tên Huyền làm tiếp viên cà phê không đi đến hôn nhân được v́ cha mẹ cô ngăn cản. Tôi buồn chán, rời khỏi quận Cam đi phiêu bạt qua nhiều thành phố rồi ở luôn San Francisco. Xa Huyền, tôi cũng xa luôn K.N từ đó.
….
Tôi vẫn không hiểu sao hoàn cảnh K.N bi thảm vậy. Trong mấy ngày liên tiếp tôi trở lại quán cơm phần, không gặp được cô. Có hôm tôi ngồi chờ đến chiều vẫn không thấy cô. Nửa tháng sau, tôi có việc làm nên không có thời giờ rănh đi t́m K.N. Tôi biết với khả năng tôi hiện giờ đi làm chỉ đủ ăn qua ngày, nếu có gặp K.N. cũng chẳng giúp được ǵ cho cô. Giỏi lắm chỉ mời cô ăn uống rồi biếu cô vài chục có được trong túi là cùng.
Giữa năm 2005, t́nh cờ tôi gặp lại cô ở trước thương xá Phước Lộc Thọ. Cô vẫn gọi tôi là thày và xưng con như lần trước. Cô nói đang đi bán bông hồng, mời tôi mua giúp vài bông. Nghe cách nói chuyện và nh́n mấy nhánh hồng héo đen trên tay cô, tôi thấy tội nghiệp cô lắm. Tôi rất tiếc lần gặp này đang lúc có việc khẩn cấp phải đi nên chỉ kịp biếu cô 20 đồng c̣n lại trong túi và nhận một nhánh hồng khô héo cho cô vui.
Đầu năm 2006, tôi có dịp gặp lại cô trước cửa nhà hàng Đ.Nẵng trong khu Mini Mall trên đường Bolsa. Trông cô ăn mặc tươm tất, sạch sẽ hơn. Lần này cô tỏ ra tỉnh táo, không gọi tôi là thày và xưng con, cháu với tôi nữa. Tôi mua cho cô gói thuốc, biếu cô 20 đồng và mời cô ăn bún ḅ huế. Chờ cô ăn xong, tôi hỏi :
- K.N. có nhận ra anh là anh Quư không ? Anh có mời em hát cho anh hai chương tŕnh hồi năm 1987 đó. Rồi năm 1995 ở quận Cam này anh với em có đi chơi nhiều lần, anh c̣n đến nhà em vài lần nữa. Em nhớ không ?
- Em không nhớ. Mà em có nhà sao ? Nhà em ở đâu vậy ?
- Trời đất ! Không nhớ ra anh cũng không sao, c̣n nhà em mà em cũng không biết ở đâu nữa ?! Vậy bây giờ em ở đâu ?
- Em ở trong nhà kho của người Mỹ, mới bị đuổi đi. Giờ đang ngủ tạm trong bếp nhà hàng Đ.Nẵng này.
Nói xong cô khe khẻ hát lên một bài t́nh ca. Giọng cô vẫn c̣n thanh trong như ngày xưa. Nh́n cô vô tư hát, tôi muốn ứa nước mắt. Đến giờ đi làm, tôi chào từ giă cô. Cô dặn :
- Khi nào rănh, anh đến đây chơi với em.
- Vâng. Bye K.N.
Một tuần sau, tôi trở lại nhà hàng Đ.Nẵng th́ cô không c̣n ở đây nữa. Trong năm 2008, tôi ra phố Blosa nhiều hơn, thường gặp cô đi ḷng ṿng ở thương xá Phước Lộc Thọ. Dáng vóc cô thêm gầy g̣, tiều tụy. Mặt cô thêm hốc hác, nhiều nét nhăn. Cô đă trở thành cái bóng vật vờ trước mắt mọi người, không c̣n ai chú ư ǵ đến cô. Và những người khách xa lạ từ nơi khác đến chắc không ngờ rằng cô mười mấy năm trước đă từng là ca sĩ có tiếng. Mỗi lần gặp cô, tôi đều biếu cô một ít tiền, không biết nói ǵ hơn. Đời sống tôi vẫn chưa khá, nên chẳng giúp được ǵ thêm cho cô. Đầu năm 2009, tôi thường thấy cô một ḿnh ngồi hút thuốc trên ghế đá trong khu chợ Á Đông. Tôi đi công việc mấy tiếng đồng hồ sau quay lại, vẫn thấy cô c̣n ngồi đó. Giữa năm 2009, tôi gặp cô đang đi loanh quanh ở ngă tư Bolsa và Brookhurst. Tôi lại biếu cô 20 đồng và hỏi cô làm ǵ ở đây. Cô nói đang kiếm người chở cô ra phi trường đi hát show ở Oklahoma. Cô nhờ tôi chở đi. Biết cô vẫn c̣n bị chứng ám ảnh về quá khứ đi hát, tôi làm bộ nói có chuyện gấp lắm, không giúp cô được. Cô vẫn vui vẻ :
- Vậy hôm khác nha anh. Anh đến đây chở em đi nha.
- Vâng. Hôm khác anh chở em đi.
Rồi tôi hỏi chổ ở của cô hiện nay. Cô cho biết đang được các thày cho cư trú trong chùa A.H.Tự. Tôi mừng cho cô. Tôi hy vọng trong không khí trang nghiêm, trầm lắng của Phật đường, cô sẽ có được sự thanh thản trong tâm hồn, không c̣n bị chứng ám ảnh về một thời vàng son đă mất.
HUYÊN CHƯƠNG QUƯ
Đă đăng trên các Website : - Ánh Sáng Mới 2015 Online - Vietnamlibrary.net - Duy Tân Online