ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE 

TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ - TÀI LIỆU TỔNG HỢP  13

www.anhsangmoi2015.com 

www.anhsangmoi2015.org  

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------    

 

 Con Đường Hoà Giải Dân Tộc

Đỗ Ngọc Uyn

Trong suốt ḍng lịch sử kể từ khi lập quốc cho tới ngày nay, dân tộc Việt Nam chưa có thời kỳ nào bị phân hoá và chia rẽ trầm trọng như thời kỳ dưới sự thống trị của HCM và Đảng CSVN . Sự phân hoá và chia rẽ dân tộc mỗi ngày một thêm trầm trọng và đă di căn vào mọi ngơ nghách trong cơ thể xă hội và đang biến chứng thành một cơ thể liệt kháng, không c̣n đủ khả năng và ư chí chống lại mưu đồ bành trướng ngàn đời của quân Đại Hán từ phương bắc hiện đang đè nặng lên đất nước và được nội ứng bởi bọn Việt gian cộng sản. Do đó, hoà giải dân tộc để thống nhất ư chí và tư tưởng là một nhu cầu lịch sử có tính sinh tử. Tuy nhiên, công việc này chỉ có thể thực hiện được sau khi chế độ độc tài toàn trị  CSVN bị thanh toán, bởi v́ chính chế độ phi dân tộc này đă là thủ phạm của những tội ác gây phân hoá và chia rẽ dân tộc từ hơn nửa thế kỷ nay. Cộng Hoà Nam Phi đă thực hiện được hoà giải dân tộc sau khi chế độ phân biệt chủng tộc bị xoá bỏ. Với sự trợ giúp về pháp lư và tài chánh của cộng đồng quốc tế, dân tộc Cambodia đang thực hiện hoà giải dân tộc sau khi chế độ cộng sản Khờ Me Đỏ bị tiêu diệt. Đây là mẫu h́nh cần nghiên cứu để áp dụng vào Việt Nam sau này.

Tội Ác Của Hồ Chí Minh Đối Với Dân Tộc Việt Nam : 

Kể từ khi nhận lệnh của Đệ Tam Quốc Tế để thành lập Đảng CSVN vào ngày 3/2/1930 cho tới ngày hôm nay, HCM và Đảng CSVN - với chủ trương đấu tranh tiêu diệt giai cấp - đă gây muôn vàn tội ác nhằm phân hoá và chia rẽ dân tộc để dễ bề thống trị đất nước. Những tội ác của HCM đối với dân tộc Việt Nam cũng chính là những tội ác của Stalin đối với dân tộc Nga. HCM - một Bolshevik thâm căn - là học tṛ trung thành và xuất sắc của Stalin. Đối với HCM , Stalin là một lănh tụ thần tượng không bao giờ sai lầm. HCM đă tôn thờ Stalin là cha già của thế giới xă hội chủ nghĩa trong đó có Miền Bắc xă hội chủ nghĩa mà HCM là đầu đảng.  Những tội ác của Stalin đă được chế độ Liên Xô bưng bít từ hơn nửa thế kỷ nay. Nhưng mới đây, Tổng Thống Nga Dimitry Medvedev -– ông nói rằng chúng ta đă chờ đợi quá lâu để nói lên điều này .. Ông đă công bố trước thế giới những tội ác khủng khiếp, dă man của Stalin và chế độ Liên Xô.

Ngày 7/5/2010 - hai ngày trước lễ kỷ niệm được tổ chức tại Nga để đánh dấu 65 năm ngày chấm dứt Thế Chiến II tại Âu Châu - trả lời cuộc phỏng vấn của nhật báo Izvestia, Tổng Thống Medvedev đă công bố những tội ác của chế độ Liên Xô và của Stalin đă bị che giấu từ hơn một nửa thế kỷ nay như sau:

Chế độ trị v́ ở Liên Xô không thể xác định bằng cách nào khác hơn là một chế độ độc tài toàn trị. Thật không may, đây là một chế độ đàn áp các quyền tự do cơ bản của con người, và không chỉ với người dân của chính ḿnh mà với cả nhân dân của các nước nằm trong khối cộng sản cũng đă gần nửa thế kỷ chịu chung một số phận tương tự. Đây là tôi muốn nói tới các nước xă hội chủ nghĩa khác. Điều này không thể bị xoá khỏi lịch sử. (Người viết chú giải: Đây là những tội ác chống nhân loại, (crimes against humanity), của chế độ độc tài toàn trị Liên Xô đối với người dân Nga. Chế độ CSVN hiện nay - cũng là một chế độ độc tài toàn trị kiểu Stalin - đă và đang gây những tội ác chống nhân loại - tức tội đàn áp các quyền tư do cơ bản của con người - đối với dân tộc Việt Nam).

Các sĩ quan Ba Lan bị sát hại ở Katyn năm 1940 đă bị giết theo lệnh của chính quyền Liên Xô trong đó có Joseph Stalin. (Người viết chú giải: Đây là tội ác xâm lược, (the crime of aggression), đối với Ba Lan và tội ác chiến tranh, (war crimes), tội giết tù binh Ba Lan. CSVN  - vói sự yểm trợ và tiếp vận của khối Đệ Tam Quốc Tế - cũng đă phạm tội ác xâm lược đối với VNCH trong tháng 4/1975 và rất nhiều tội ác chiến tranh như cướp bóc, (pillaging), giết người vô luật pháp, (extrajudicial execution)…).

Stalin là kẻ giết người hàng loạt. Ông ta là kẻ sát nhân với số lượng lớn. Tội ác đó không thể tha thứ được. (Người viết chú giải: Đây là tội ác diệt chủng, (the crime of genocide). Stalin đă giết 6,000,000 người Ukraine bằng cách gây ra nạn đói giết người trong mùa đông năm 1932-1933. HCM cũng phạm tội ác diệt chủng đối với dân tộc Việt Nam . ( Trong vụ cải cách ruộng đất tại Miền Bắc, HCM đă bức hại và giết 700,000 người, tức 5%  trong số  14 triệu nông dân Miền Bắc).

Stalin chính là tên tội đồ của dân tộc Nga. (Người viết nhận định: HCM cũng chính là  tội đồ của dân tộc Việt Nam ).

Nếu ngày hôm nay nhắm mắt trước tội ác này ( tội ác giết tù binh Ba Lan của Stalin tại khu rừng Katyn ) th́ trong tương lai những tội ác như vậy sẽ có thể lặp lại ở dạng này hay dạng khác, ở nước này hay nước kia. Những tội ác tày trời như vậy không bao giờ hết thời hiệu pháp lư. Những người gây tội ác bất cứ là ai, bất kể thời gian là bao nhiêu năm cũng phải chịu trách nhiệm. Đây là trách nhiệm đạo đức, một sự kiện đáng để cho các thế hệ tương lai rút kinh nghiệm. (Người viết nhận định: những tội ác giết người như trên đây đă diễn ra tại Việt Nam . Trong tết Mậu Thân năm 1968, cộng sản đă giết và thủ tiêu 6,000 người dân tại Huế. Sau tháng 4/1975, cộng sản đă bắt giam tù đày và xử tử một cách phi pháp, (extrajudicial execution), 100,000 quân dân cán chính VNCH. Tố cáo những tội ác của Việt Cộng là trách nhiệm đạo đức của mọi người Việt Nam . Những tội ác này không bao giờ hết thời hiệu pháp lư).

Sự trở lại của chủ nghĩa Stalin đă bị loại trừ. (Người viết nhận định: chủ nghĩa Stalin vẫn c̣n được CSVN tôn thờ và chúng c̣n đang áp đặt một cách thô bạo lên dân tộc Việt Nam ).

Những tội ác kể trên của Stalin và HCM là những tội ác Đại h́nh có tính Quốc Tế được dự liệu tại Đạo Luật Rome và thuộc quyền tài phán của Toà Án H́nh Sự Quốc Tế. Cho tới ngày hôm nay, những tên đầu sỏ CS c̣n đang câm miệng hến trước những tội ác được công bố trên đây bởi v́ đó là những sự thật không thể chối căi.

Khi công bố những tội ác của Stalin và của chế độ Liên Xô đối với nhân dân Nga và nhân dân các nước xă hội chủ nghĩa trong khối Xô Viết, Tổng Thống Medvedev đă mở ra một chương mới trong lịch sử thế giới, dẫn tới việc xét lại toàn bộ tội ác của chế độ Liên Xô đă bị che giấu từ năm 1917 tới năm 1991 cũng như những tội ác đă bị che giấu trong hệ thống các nước xă hội chủ nghĩa theo mô h́nh Stalin từ hơn nửa thế kỷ nay trong đó có chế độ  Cộng sản mà đầu đảng là HCM . Những công bố trên đây của Tổng Thống Medvedev vào thời điểm này - tiếp theo sau Nghị Quyết số 1481 năm 2006 của Nghị Viện Âu Châu lên án các chế độ cộng sản - là bước cuối cùng tiến tới việc vứt bỏ toàn bộ chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác lịch sử của nhân loại.

·        Tội Ác Của Cộng Sản Đối Với Đồng Bào Miền Nam Việt Nam : 

Không giấy mực nào có thể ghi hết những tội ác của HCM và Đảng CSVN  đối với dân tộc Việt Nam trong suốt 80 năm nay. Tuy nhiên, nhằm mục đích chứng minh rằng những chia rẽ do Việt Cộng gây ra là không thể hoà giải được chừng nào chúng c̣n thống trị đất nước, bài viết này chỉ thu hẹp vào một số tội ác tượng trưng của Việt Cộng đối với đồng bào Miền Nam kể từ sau ngày 30-4-1975 cho tới ngày hôm nay, và từ đó có thể suy ra những tội ác của chúng đối với toàn thể dân tộc Việt Nam.

Khi xâm lăng VNCH, CS Bắc Việt đă hành xử như một đạo quân thực dân đi xâm lược đô hộ một quốc gia thù địch mà một nhà báo người Pháp đă nhận định rằng đây là một kiểu thực dân nội địa, ( auto-colonisation ). Với tính cách là đạo quân xâm lược, băng đảng CSVN chính là kẻ thù của toàn dân Miền Nam , giặc từ Miền Bắc vô Nam !  Ngay khi chiếm được Việt Nam Cộng Hoà, chúng lập tức xoá bỏ chính quyền chính thống Quốc gia đương nhiệm, bỏ tù tất cả quân cán chính VNCH dưới cái nguỵ danh “học tập cải tạo” để trả thù. Chúng thành lập một chính quyền đô hộ thực dân nội địa  từ trung ương tới địa phương gồm toàn những cán binh, cán bộ của chúng từ Miền Bắc đưa vào với cung cách hành xử theo một thứ “văn hoá xă hội chủ nghĩa” rừng rú rất xa lạ với đồng bào Miền Nam. Với chính quyền thực dân nội địa độc tài trong tay, chúng áp dụng một phương pháp cai trị bằng khủng bố và ḱm kẹp rất dă man mà chúng đă có kinh nghiệm từ Miền Bắc, và cùng lúc, chúng phạm những tội ác gây xung đột và chia rẽ trầm trọng giữa chúng với người dân Miền Nam và giữa người Việt với người Việt.

* Phương Pháp Cai Trị Bằng Khủng Bố và Ḱm Kẹp: 

So với phương pháp cai trị bằng cách chia để trị của thực dân Pháp, phuơng pháp cai trị bằng khủng bố và ḱm kẹp , cùng sự tuyên truyền của băng đảng CSVN đă chứng tỏ rằng chúng là bậc thày: 

a) Với chính sách hộ khẩu và tem phiếu lương thực, trong thực tế, cộng sản đă chỉ định nơi cư trú, kiểm soát sự di chuyển và cái dạ dầy của người dân Miền Nam . Đây là một h́nh thức giam lỏng.  Với chủ trương “ ăn không no, đói không chết ”, hàng tháng chúng cung cấp cho mỗi người 12kg gạo hay bo bo - một loại lương thực để nuôi gia súc - quy ra gạo cùng với 200gr đường và vài lạng thịt… Với chính sách nuôi ăn như nuôi súc vật, nuôi tù trên đây, cộng sản tin rằng quanh năm suốt tháng người dân chỉ mải miết lo cái ăn và không c̣n tâm trí để chống lại chúng, và nếu người nào chống đối, chúng sẽ cắt tem phiếu lương thực và bao vây kinh tế, tức cắt nguồn sống.

(Tại Miền Bắc, vào năm 1956, chỉ v́ tham gia vào phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm - một phong trào đ̣i tự do dân chủ cho đồng bào Miền Bắc - mà nhà đại trí thức khoa bảng, Giáo sư Đại học Nguyễn Mạnh Tường  đă bị cắt tem phiếu lương thực và bị bao vây kinh tế trong suốt 30 năm. Giáo Sư Nguyễn Mạnh Tường cùng với vợ con đă phải sống 30 năm  ngắc ngoải như những “con ma đói”  trong cái “thiên đường xă hội chủ nghĩa” Miền Bắc.)

 b) Với hệ thống công an khu vực dày đặc, cộng sản đă theo rơi và kiểm soát được tư tưởng và hành động của mọi người. Cộng sản tổ chức mỗi người dân là một điểm chỉ viên có bổn phận phải theo rơi, ḍ la, báo cáo hành động và tư tưởng của người khác ngay cả với cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, con cái trong gia đ́nh, và ngược lại, người điểm chỉ viên đó lại bị người điểm chỉ viên khác theo dơi và báo cáoCộng sản đă chủ tâm tạo một không khí khủng bố bao trùm trong xă hội, và mọi người luôn luôn sống trong sợ hăi và đề pḥng bị ám hại. Với kiểu khủng bố này, cộng sản đă làm tê liệt ư chí và sức đối kháng của người dân.

c) Cộng sản đoàn ngũ hoá toàn dân để kiểm soát và theo dơi.  Tất cả mọi người,  bất kể già, trẻ, lớn, bé, đều phải tham gia vào một tổ chức do chúng kiểm soát như: đội nhi đồng cứu quốc, hội phụ nữ cứu quốc, đoàn thanh niên xung phong, hội nhà văn, hội tŕnh diễn nghệ thuật…Trong các hội đoàn này, cộng sản tổ chức những buổi sinh hoạt định kỳ, và các hội viên phải thay phiên nhau “phê và tự phê” để   tự tố cáo ḿnh và tố cáo người khác về những  hành vi, tư tuởng bị cho là sai trái  với chủ trương, đường lối của đảng cộng sản. Từ những buổi sinh hoạt gọi là “phê và tự phê” này, cộng sản nhận diện được những người mà chúng cần theo dơi, đàn áp và thủ tiêu.

d) Với chính sách “học tập cải tạo”,  CSVN đă nâng kỹ thuật khủng bố của chúng lên hàng siêu đẳng. Chỉ cần một cái lệnh hành chánh của một chính quyền địa phương cấp thấp là đủ để chúng đưa một người dân lương thiện đi tù khổ sai từ ba năm tới chung thân với cái chiêu bài rất đểu giả là đi học tập để thông suốt đường lối của đảng, và khi nào học tập tốt, cải tạo tốt th́ về. Vào năm 1956, tại Miền Bắc, cộng sản đă đưa Triết Gia Trần Đức Thảo - triết gia ngây thơ (?)đi học tập cải tạo bằng cách cho đi chăn ḅ tại nông trường Ba V́ để suy tư thêm về chủ nghĩa Mác-Lê chỉ v́ tội tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm. Sau tháng 4/1975, CSVN đă đưa 1,000,000 quân dân cán chính VNCH đi tù cải tạo. Theo tài liệu của tổ chức Tưởng Niệm Nạn Nhân của Chủ Nghĩa Cộng Sản, “The Victims of Communism Memorial  Foundation”, th́ HCM đă giết 850,000 người trong những trại tù cải tạo tại Miền Bắc. “… When Ho Chi Minh sent 850,000 Vietnamese to their graves in re-education camps”. Nếu ước tính số người chết trong các trại cải tạo là 15% th́ số người bị HCM đưa đi cải tạo tại Miền Bắc là 6,000,000 người. Tính chung lại, cộng sản đă đưa đi tù cải tạo 7,000,000 người, và nếu tính trung b́nh số năm tù của mỗi người là 7 năm th́ số năm tù của 7,000,000 người là 49,000,000 năm. Trong khi đó, để tố cáo chế độ tù đày của thực dân Pháp, trong một bài diễn văn đọc ngày 1-5-1960, Hồ Chí Minh đă công bố rằng 31 thành viên đương nhiệm của ban chấp hành trung ương của Đảng CSVN đă bị giam tổng cộng là 222 năm trong các nhà tù của thực dân Pháp.

Với phương pháp cai trị bằng khủng bố và ḱm kẹp dă man trên đây, cộng sản đă coi người dân Miền Nam là những kẻ thù giai cấp không đội trời chung của chúng. Đây chính là bước đầu tạo ra chia rẽ không thể hoà giải giữa cộng sản và người dân Miền Nam . Bước tiếp theo là những tội ác dă man mà chúng đă vi phạm một cách quy mô và có kế hoạch.

* Những Tội Ác Gây Chia Rẽ Giữa Việt Cộng và Đồng Bào Miền Nam : 

Theo luật pháp Quốc tế, khi xâm lăng VNCH, cộng sản Bắc Việt đă phạm tội ác xâm lược một quốc gia độc lập có chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ. Và trong cuộc xâm lăng này, Việt Cộng đă phạm rất nhiều tội ác chiến tranhtội ác chống nhân loại đối với đồng bào Miền Nam . Sau đây xin ghi lại một tội ác chiến tranh, tội cướp bóc, (pillaging). 

Chúng ăn cướp 16 tấn vàng của ngân khố quốc gia và cấp tốc chuyên chở về Miền Bắc để những tên đầu sỏ dấm dúi chia nhau như quân cướp chia của ăn cướp.

Chúng ăn cướp các kho tàng của chính phủ, của quân đội và chuyên chở suốt ngày đêm về Miền Bắc bằng mọi phương tiện trong nhiều tháng trời.

Chúng cướp nhà của 3,000,000 người vượt biên để chia cho nhau.

Chúng bắt những người xuất ngoại phải hiến nhà cho chúng.

Chúng cưỡng bức 1.5 triệu đồng bào đi “vùng kinh tế mới” để cướp nhà.

Chúng cướp nhà của quân cán chính VNCH và chia cho nhau.

Chúng đánh tư sản mại bản để cướp tài sản, cửa hàng và kho hàng của tư thương.

Chúng ăn cướp các nhà máy, các xí nghiệp của tư nhân để thành lập các hợp tác xă của chúng.

Chúng ăn cướp tiền của đồng bào kư thác trong các ngân hàng.

Chúng ăn cướp tiền của dân bằng cách hạ thấp trị giá đồng bạc của VNCH và tổ chức đổi tiền 2 lần. Mỗi lần đổi tiền chúng chỉ trả lại cho một số ít để sinh sống trong một thời gian ngắn, và chúng cướp sạch số c̣n lại.

Chúng ăn cướp bất động sản của các tôn giáo.

Chúng dùng luật lệ rừng rú của chúng để cướp tất cả thổ cư đất đai của dân chúng .

Chúng cướp đất tha ma, đất nghĩa địa .

Chúng cướp đất nông nghiệp của nông dân qua Luật Đất Đai ăn cướp của chúng.

Trong số những tội ác kể trên, tội cướp đất nông nghiệp của nông dân là tội ác dă man nhất. Tội ác chiến tranh này c̣n mang tính chất tội ác chống nhân loại bởi v́ tội ác này cướp đi quyền sống của hàng chục triệu nông dân, chiếm hơn 70% dân số Miền Nam. Tội ăn cướp này đă diễn ra suốt 35 năm nay và c̣n đang tiếp tục. Hiện nay, trong khắp Miền Nam gần như thường xuyên có những đoàn nông dân hàng trăm người kéo nhau đi  kiện và biểu t́nh kéo dài nhiều ngày, ăn chực nằm chờ, lây lất ngoài công viên, trên hè phố để đ̣i đất nông nghiệp và thổ cư bị bọn cầm quyền địa phương  ở các tỉnh chiếm đoạt. Cho tới ngày nào cộng sản c̣n thống trị đất nước, tội ác này không thể chấm dứt bởi v́ cướp đất của dân để bán thu ngoại tệ đă mang lại nguồn lợi to lớn cho băng đảng CSVN mà chúng không thể từ bỏ được.

Ngoài tội cướp bóc kể trên,  CSVN c̣n phạm rất nhiều tội ác chiến tranh và tội ác chống nhân loại đối với đồng bào Miền Nam một cách quy mô và có kế hoạch:

 Tội đưa đi lưu đày, (deportation), 1.5 triệu đồng bào Miền Nam tại những nơi rừng thiêng nước độc mà chúng đặt cho cái nguỵ danh là “khu kinh tế mới”. Khí hậu khắc nghiệt tại những nơi lam sơn chướng khí này đă gây ra những cái chết cho nhiều chục ngàn người.

Tội xử tử một cách phi pháp, (extrajudicial, or summary, execution), 100,000 quân dân cán chính VNCH trong thời gian 10 năm kể từ sau tháng 4/1075, gây đau thương suốt đời cho cho hàng trăm ngàn thân nhân ruột thịt của họ.

Tội giết 160.000 người bằng cách đuổi theo pháo kích và bắn trực xạ trong nhiều ngày vào đoàn người chạy giặc suốt theo chiều dài của Tỉnh Lộ 7B từ Pleiku xuống duyên hải trong tháng 3/1975, để lại đau thương suốt đời cho hàng trăm ngàn thân nhân của họ.

Tội giam cầm phi pháp, (imprisonment without formal charge or trial), 1,000,000 quân dân cán chính VNCH trong những cái gọi là “trại cải tạo” với thời gian bị giam cầm là từ 3 tới 10 năm, và có nh́ều người đă bị giam tới 17 năm. Tội ác này đă gây đau khổ tinh thần cho hàng triệu thân nhân ruột thịt của họ.

Tội ác thủ tiêu mất tích, (enforced disappearance of persons), 165,000 quân dân cán chính VNCH bị chết v́ đ̣n thù trong các trại tù cải tạo. Hiện nay,  CSVN c̣n đang chôn giấu 165,000 bộ hài cốt của những người này trong rừng núi với chủ tâm trả thù, gây thống khổ tinh thần suốt 35 năm nay cho hàng trăm ngàn cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, con cái của họ.

Chế độ độc tài khủng bố CSVN đă là nguyên nhân xô đẩy 3,000,000 đồng bào Miền Nam lao ra biển trên những con thuyền mỏng manh để đi t́m tự do, gây ra những cái chết thảm cho 700,000 đồng bào trên biển cả, để lại đau thuơng suốt đời cho hàng triệu cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, con cái của họ.

Một số tội ác kể trên đă đủ để chứng minh rằng hầu hết các gia đ́nh tại Miền Nam đều là nạn nhân của tội ác chiến tranh và tội ác chống nhân loại của băng đảng cộng sản VN . Chính những tội ác này đă gây ra hận thù và chia rẽ không thể hoà giải giữa Việt Cộng và đồng bào Miền Nam . Do đó, những thiện chí (?) kêu gọi hoà giải giữa cộng sản với người dân Miền Nam và với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại trong lúc này là đồng loă với những tội ác của chúng, là chuyện đặt cái cày trước con trâu.

·        Những Tội Ác Gây Chia Rẽ Giữa Người Việt và người Việt : 

Như đă tŕnh bày ở trên, khi xâm lăng VNCH,  CSVN đă hành xử như một đạo quân thực dân đi xâm lược một quốc gia thù địch. Chúng thi hành một chính sách phân biệt đối xử nhằm chia rẽ dân tộc. Chúng gọi một cách mất dạy, láo xược toàn dân Miền Nam là “nguỵ” ??? , và chúng tôn xưng một cách trâng tráo bọn VC nằm vùng “ cơng rắn cắn gà nhà ”, bọn ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản, và hàng triệu người được chúng đưa từ Miền Bắc vào xâm thực Miền Nam là “quần chúng cách mạng”. Chính sự phân biệt trên danh nghĩa này đă là nguyên nhân đầu tiên gây chia rẽ không thể hoà giải giữa người Việt với người Việt.  Chỉ cần quan sát những sự kiện đă và đang diễn trong xă hội Miền Nam từ ngày 30/4/1975 đến nay sẽ thấy rơ sự chia rẽ trầm trọng giữa hai thành phần người Việt nói trên là không thể hoà giải được chừng nào cộng sản c̣n thống trị đất nước.

Chúng triệt hạ khoảng 50 nghĩa trang QĐVNCH trong toàn Miền Nam bằng cách đào các mộ phần, lấy hài cốt mang đi và san thành b́nh địa; trong khi đó chúng xây cất  rất “hoành tráng” một số tương đương các nghĩa trang liệt sĩ của chúng trong khắp các tỉnh thành Miền Nam. Đây là việc làm thất nhân tâm , có chủ tâm gây chia rẽ không thể hoà giải giữa hàng triệu thân nhân của hai phe người Việt.

Chúng cố t́nh triệt hạ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà - nơi an nghỉ của 16,000 anh hùng tử sĩ của QLVNCH - bằng cách giật sập và mang đi thủ tiêu Bức Tượng Thương Tiếc. Chúng đập phá các mộ bia, san bằng các ngôi mộ, không cho thân nhân sửa sang, tảo mộ. Chúng chủ tâm để cho thời gian tàn phá di sản lịch sử Quốc gia này; trong khi đó, cách đấy không xa, chúng xây cất một nghĩa trang liệt sĩ rất quy mô, “hoành tráng”, được canh gác, tu bổ, sơn phết hàng ngày, có cửa hàng bán đồ lưu niệm… Sự phân biệt đối xử đối với những người chết đă gây chia rẽ trầm trọng, không thể hoà giải giữa đồng bào Miền Nam và người của phe chúng.

Chúng đuổi hàng chục ngàn thương binh VNCH ra khỏi các quân y viện trong toàn Miền Nam để chiếm chỗ cho thương binh của chúng. Những người thương binh sa cơ, thất thế đă phải d́u nhau ra khỏi các quân y viện, lê lết trên đương phố với thương tích đầy ḿnh. Cảnh tượng thương tâm này đă làm đau ḷng đồng bào Miền Nam . Sự phân biệt đối xử dă man, vô nhân tính của Việt Cộng đă chồng chất thêm tội ác của chúng đối với đồng bào Miền Nam . Loài dă thú cũng không đối xử với đồng loại của chúng như băng đảng CSVN đối xử với đồng bào của chúng!

Ngay sau ngày 30/4/1975, cộng sản đă đưa hơn một triệu người từ Miền Bắc vào Sàig̣n để chiếm đoạt những căn nhà của hàng trăm ngàn người chạy giặc để lại và của gần một triệu người Sàig̣n bị chúng đưa đi đày tại những “khu kinh tế mới”. Những “quần chúng cách mạng” khố rách áo ôm này cùng với quân chiếm đóng dép râu nón cối đă chiếm đoạt hết những khu phố biệt thự sang trọng nổi tiếng của Sàig̣n như Công Lư, Duy Tân, Bà Huyện Thanh Quan, Yên Đổ…và các khu phố buôn bán sầm uất như Tự Do, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Gia Long, Lê Thánh Tôn…Chúng coi Sàig̣n là chiến lợi phẩm để đem chia chác cho nhau. Người Sàig̣n, một sớm một chiều, cảm thấy ḿnh bị cướp trắng tay; Sàig̣n đổi chủ, đổi tên; khắp ngơ, hẻm, phố phường, công sở…vang lên cái giọng the thé Bắc Kỳ 75 chói tai, lạ hoắc cùng với dép râu nón cối làm bẩn Ḥn Ngọc Viễn Đông tráng lệ. Cái cảm thức mất mát này đă gây chia rẽ không thể hoà giải giữa những kẻ xâm thực và người dân của Sàig̣n bị xâm thực.

Những người xâm thực Miền Bắc đă giành hết những chức vụ tại các công sở, công ty, xí nghiệp… có lương bổng cao như : ngành Hàng không , Hải quan , Bưu điện , Điện lực . Một thí dụ điển h́nh là tại công ty hàng không quốc doanh có trụ sở tại Sàig̣n, cho tới ngày hôm nay, hầu hết tiếp viên hàng không - một công việc có lương bổng rất cao – cho đến người quét rác trong sân bay đều là người có gốc gác miền Bắc; người dân Miền Nam rất khó chen chân vào được. Sự kỳ thị này đă h́nh thành nên một giai cấp làm chủ là người Bắc và giai cấp làm công là người Nam . Sự chia rẽ này là không thể hoà giải được giữa nguời Việt  và người Việt

Hàng trăm ngàn người – trong số 1,5 triệu người bị đưa đi đày tại những khu kinh tế mới – đă bỏ trốn, và khi trở về th́ thấy ngôi nhà khang trang xây dựng bằng công lao, mồ hôi nước mắt của cả gia đ́nh đă bị một kẻ lạ mặt từ Miền Bắc vào chiếm đoạt một cách “vô tư”, công khai và “hợp pháp”. Người bị cướp nhà phải sống lê lết trên vỉa hè, dưới mái hiên của nhà ḿnh. Kẻ cướp và người bị cướp không thể hoà giải và sống chung hoà b́nh với nhau được.

Một số sự kiện trên đây đủ để chứng minh rằng chính sách thực dân nội địa và sự phân  biệt đối xử của Việt Cộng đă gây chia rẽ trầm trọng giữa người Việt và người Việt. Chừng nào chúng c̣n thống trị đất nước th́ không thể có hoà giải, và sự chia rẽ dân tộc càng trầm trọng thêm. Tất cả những tội ác của băng đảng CSVN đối với đồng bào Miền Nam đă được chúng chủ trương và hoạch định từ trước chứ không phải là những sai lầm như một số luận điệu bao che cho tội ác của chúng và cho rằng chỉ cần một lời xin lỗi của chúng là đủ để hoà giải dân tộc.

 

* Con Đường Hoà Giải Dân Tộc: 

Kể từ sau ngày 30/4/1975,  CSVN luôn luôn lớn tiếng rằng chúng đă đại thắng và thống nhất được đất nước. Nhưng thực tế cho thấy suốt 35 năm nay và sẽ không bao giờ chúng có thể thống nhất được nhân tâm. Với sự yểm trợ và tiếp vận của khối Đệ Tam Quốc Tế,  CSVN có thể sử dụng vũ lực để thống nhất lănh thổ. Nhưng với chính sách thực dân nội địa và  chủ trương phân biệt đối xử “nguỵ-cách mạng” đă và đang diễn ra tại Miền Nam suốt 35 năm nay, chúng không thể thống nhất được nhân tâm mà chỉ làm băng hoại thêm t́nh đoàn kết dân tộc. Đây là một tội ác lịch sử. Tội ác này xoá bỏ cái gọi là “công thống nhất đất nước”  , mà thực chất là sự chiếm đoạt mà chúng và tay sai đă tuyên truyền hô hoán, kể công lếu láo suốt 35 năm nay để lừa bịp lịch sử. Chúng đă đưa miền nam từ một Ḥn Ngọc Viễn Đông thành một trong những Quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhất thế giới . 

Ngày 30-4-1975, đoàn quân xâm lăng cộng sản Miền Bắc chỉ chiếm được đất, chiếm được thành mà không chiếm được ḷng dân th́ đó không phải là đạo quân “đại thắng mùa xuân” như chúng reo ḥ mà chỉ là một đoàn quân ăn cướp, và thực tế 35 năm nay đă chứng minh sự thật này. Do đó, Việt Cộng - bọn “giặc cờ đỏ” - không có tư cách ǵ để đứng ra kêu gọi hoà giải dân tộc; chỗ đứng của chúng là trước vành móng ngựa để trả lời về những tội ác mà chúng đă phạm đối với dân tộc , đồng bào suốt 80 năm nay.

Để hoà giải dân tộc, trước hết phải xác định được cái nguồn gốc và nguyên nhân đă gây chia rẽ dân tộc, và sau đó phải t́m một giải pháp công bằng để hoà giải giữa những người đă bị chia rẽ,  xoá tan đi những sự thù hận và hàn gắn lại t́nh đoàn kết dân tộc để tạo sức mạnh và ư chí chống lại  âm mưu bá quyền muôn đời của quân Đại Hán từ phương bắc hiện đang đe doạ trầm trọng đất nước với sự tiếp tay làm nội ứng của băng đảng CSVN .

Như đă chứng minh ở trên, sự chia rẽ dân tộc hiện nay có nguồn gốc và cũng là nguyên nhân từ những tội ác có tính quốc tế mà Đảng Cộng Sản Việt Nam - một chi bộ của Đệ Tam Quốc Tế - đă phạm đối với dân tộc.  Do đó, muốn hoà giải dân tộc, điều tiên quyết là phải loại trừ cái băng đảng tay sai quốc tế đă gây tội ác đối với dân tộc. Đây là nhiệm vụ lịch sử của toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước. Với chiều hướng lịch sử hiện nay,  chắc chắn rằng bằng cách này hay cách khác, toàn dân Việt Nam sẽ thanh toán được chế độ CS như các dân tộc của những nước Đông Âu và Liên Xô  đă làm. Phần c̣n lại là t́m một giải pháp hoà giải phù hợp với truyền thống văn hoá nhân bản của dân tộc VN.

 Từ sau Đệ II Thế Chiến đă có hơn 30 quốc gia trên thế giới có chia rẽ nội bộ, và tùy theo nguồn gốc và tính chất của sự chia rẽ mà mỗi Quốc gia tự t́m kiếm một phương pháp hoà giải dân tộc. Cho tới nay đă có nhiều phương pháp hoà giải dân tộc đă và đang được áp dụng tại nhiều quốc gia, đặc biệt là tại Cộng Hoà Nam Phi và Căm Bốt là hai trường hợp được cộng đồng thế giới  đặc biệt quan tâm theo dơi. Riêng trường hợp Cambodia c̣n được cộng đồng thế giới trợ giúp về pháp lư và tài chánh - dự trù khoảng 50 triệu U.S. dollars. Hai phương pháp hoà giải này được dựa trên ba khái niệm: Sự Thật, Công Lư và Tưởng Nhớ, “The concept of Truth, Justice and Memory”.

Hoà giải dân tộc dựa trên ba khái niệm Công Lư, Sự Thật và Tưởng Nhớ là kinh nghiệm của hơn 30 quốc gia kể từ sau khi chấm dứt thế chiến 2.  Đây là ba khái niệm mà CS rất sợ. Chính v́ sợ Sự Thật và Tưởng Nhớ mà CSVN đang chống phá và t́m mọi cách để phá hoại những Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam trên khắp thế giới. Do đó, đừng bao giờ kêu gọi, gửi kiến nghị hoặc viết thư cho CSVN yêu cầu chúng đứng ra hoà giải dân tộc. Chúng không có khả năng và tư cách để làm việc này. Bản chất của chúng chỉ tuyên truyền, nói láo và lừa gạt.

Kết Luận : 

Như đă tŕnh bày ở trên, băng đảng tội phạm CSVN - mà bản chất của chúng là đấu tranh tiêu diệt giai cấp một cách sắt máu -  không có tư cách và cũng không có khả năng để hoà giải dân tộc. Đây là sự thật, và thực tế 35 năm nay đă chứng minh điều này. Toàn dân Việt Nam - với truyền thống văn hoá nhân bản - sẽ thực hiện được hoà giải dân tộc sau khi thanh toán xong chế độ cộng sản. Ngay từ bây giờ, các học giả, các nhà trí thức, các nhà nghiên cứu, các sử gia, các luật gia, các nhà hoạt động, các chính trị gia người Việt trên khắp thế giới nên thành lập một tổ chức xă hội dân sự như DC-Cam của Căm Bốt để chuẩn bị cho công cuộc hoà giải dân tộc - một công cuộc quy mô có tầm vóc lịch sử - sau khi thanh toán , loại bỏ được chế độ  CSVN.

HCM băng đảng CSVN đă tàn ác với chính đồng bào của chúng. Hơn ba triệu người Việt đă phải liều chết vượt biển ra đi, sống tha hương trên gần một trăm Quốc gia và vùng lănh thổ khắp thế giới. Những mất mát vật chất có thể bù đắp lại được, nhưng phải ĺa bỏ khỏi quê hướng để đi sống tha hương không biết ngày về là những mất mát thuộc về tinh thần và t́nh cảm không thể bù đắp được. Ngày hôm nay, hơn ba triệu người Việt đang sống tha hương trên khắp thế giới chỉ có một ước vọng duy nhất là trở về xây dựng lại quê hương đă bị CSVN làm đổ vỡ tan hoang. Điều này chứng tỏ rằng trong tiềm thức họ đă ấp ủ một tinh thần hoà giải dân tộc. Hoà giải để đoàn kết dân tộc là một nhu cầu lịch sử cấp thiết có tính sinh tử như đă tŕnh bày từ đầu của bài viết này. Tuy nhiên, để có thể  hoà giải dân tộc, trước hết phải thanh toán , loại trừ cái băng đảng CSVN bởi v́ chúng là chướng ngại vật trên con đường hoà giải dân tộc  Đó là logic của lịch sử.

Đỗ Ngọc Uyển  / Morgan Hill, California, Tháng 8 năm 2010

-------------------------------------------------------------------------------------

Nhà dân chủ Nguyễn Ngọc Quang bị ‘kẻ xấu’ tông xe,

thương tích nặng

 

Wednesday, September 22, 2010

 

ĐỒNG NAI (NV) - Nhà dân chủ Nguyễn Ngọc Quang, bị hai kẻ lạ mặt đi hai xe máy, một ép cho ngă rồi một phóng xe lên cán qua người buổi tối ngày Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010 vừa qua ở một địa điểm gần nhà ông thuộc quận Định Quán, tỉnh Đồng Nai.

 

Nhà dân chủ Nguyễn Ngọc Quang bị hai “kẻ xấu” tông xe rồi c̣n cán qua người, buổi tối ngày 18 tháng 9, 2010 vừa qua. Nếu đầu ông không có “mũ bảo hiểm” có thể đă vỡ sọ mà chết. (H́nh do gia đ́nh cung cấp)

Đây là lần thứ tư ông bị “tai nạn” như vậy kể từ khi ông hết hạn 3 năm tù ngày 3 tháng 9, 2009.

“Khoảng 7 giờ 30 tối ngày 18, tháng 9, 2010 tôi có việc tới một địa điểm cách nhà khoảng 3 cây số, trên đường đi, tôi bị hai kẻ vừa tông xe cho té, vừa phóng xe cán qua người.” Ông Quang kể lại câu chuyện với báo Người Việt: “Tôi cứ tưởng tôi chở theo đứa con trai mới có 7 tuổi th́ nó thấy con nít cũng chừa ra. Ai ngờ một đứa vẫn cứ ép té, c̣n đứa kia vẫn phóng nhanh từ sau lao tới cán qua người tôi.”

Ông kể lại: “May đầu tôi c̣n cái nón bảo hiểm nên bánh xe nó cán qua mặt, mặt bị biến dạng, máu ra nhiều. Cái tên ép tôi té xong, nó quay lại cán vào mạng sườn.”

Con ông kêu la cầu cứu nên người dân quanh đó đổ xô ra, hai “kẻ xấu” phóng xe đi mất. Theo lời ông cho biết, sau hai ngày được vợ săn sóc ở nhà, giờ chỉ c̣n dập môi và dập mắt trái, xương sườn may chưa găy.

“Nếu không có mũ bảo hiểm, có thể đă vỡ sọ.” Ông nói.

Ngày 19 tháng 2, 2010 trên đường về nhà sau khi đă đi xe máy lên Đà Lạt thăm Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Tụ, ông đă bị “kẻ xấu” tông xe văng xuống vực ở khu đèo Prenn.

“Nếu không có những nhánh dây leo, tôi đă bỏ mạng mất xác ở đây mà không ai biết.” Ông Quang nói.

Từ khi ra tù đến nay, ông cho hay ông đă bị công an bắt “làm việc,” đe dọa, khủng bố rất nhiều lần. Mục đích là ngăn cản ông tham gia vận động dân chủ hóa đất nước. Hết hạn tù, ông bị quản chế ở Sài G̣n nhưng ông đă trả lời phỏng vấn báo đài ngoại quốc, viết về thời gian ở tù và những ǵ ông nh́n thấy, nghe thấy trong nhà tù cộng sản. Các bài viết của ông về trường hợp ở tù oan ức và bất khuất của các ông Nguyễn Hữu Cầu, Trương Văn Sương gây xúc động mănh liệt đối với người Việt hải ngoại.

V́ không bị miệng được ông Nguyễn Ngọc Quang, “kẻ xấu” đă sử dụng đến các biện pháp khủng bố bạo lực từng sử dụng với rất nhiều người đấu tranh dân chủ khác như LM Nguyễn văn Lư, HT Thích Không Tánh, MS Nguyễn Hồng Quang, LS Nguyễn Văn Đài, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Văn Trội, Hồ Thị Bích Khương, v.v...

“Việc làm đó (khủng bố bạo lực) chính là thêm thuốc bổ tinh thần cho tôi. Tôi được thêm một khóa đào tạo tinh thần thêm chắc chắn.” Ông Quang nói với báo Người Việt.

Cuối tháng 6 vừa qua, trong một lần trả lời phỏng vấn của nhật báo Người Việt, ông Quang cả quyết rằng: “Khi trái tim tôi vẫn c̣n đập th́ tôi vẫn luôn luôn bền gan bền chí đi tiếp con đường tôi đă chọn.”

Ông Nguyễn Ngọc Quang, 46 tuổi, bị công an bắt ngày 2 tháng 9, 2006 khi ra Huế gặp các LM Nguyễn Văn Lư và LM Phan Văn Lợi về hoạt động của Khối 8406, một tổ chức đối lập quần chúng mới được thành lập, vận động dân chủ hóa đất nước. Ông bị kết án tù 3 năm với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước...” theo điều 88 của Luật H́nh Sự. Ra tù, ông tạm trú với gia đ́nh ở Sài G̣n nhưng công an đă cấm hai con của ông (nay 7 tuổi và 11 tuổi) đi học. Ông đành phải về ở ấp Ḥa Trung, xă Ngọc Định, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai. Mỗi khi có dịp, ông đều t́m cách tiếp xúc với những người đấu tranh dân chủ khác nên bị “người quen” khủng bố.

---------------------------------------------------------------------------  

 

 

LS LÊ THỊ CÔNG NHÂN TRẢ LỜI PHỎNG VẤN ĐỐI THOẠI

VỀ QUAN HỆ TAY 3 VIỆT NAM-HOA KỲ-TRUNG QUỐC

Thứ Hai, Ngày 30 Tháng 8 Năm 110, 11:21:56 AM

LS Lê Thị Công Nhân: Quan Hệ Tay 3 Việt Nam - Hoa Kỳ - Trung Quốc - HÀ NỘI

28 AUGUST 2010

1.Xin chào Luật sư Lê thị Công Nhân. Cám ơn Luật sư dành cho Đối Thọai buổi trao đổi hôm nay. Trước hết xin hỏi thăm LS về t́nh trạng sức khỏe, sau khi rời nhà tù, t́nh trạng sức khỏe của LS có được cải thiện nhiều không?

Ls LTCN:  Cảm ơn anh, sức khỏe của tôi không cải thiện mấy sau khi ra tù, có thể là do nội lực của tôi đă yếu sẵn và những hậu quả của thời gian ở tù nặng nề và tồi tệ hơn là tôi nghĩ. Hiện giờ th́ bệnh khớp của tôi đă trở nên mất kiểm soát v́ bị đau và sưng ngay giữa mùa hè, vốn không phải là mùa đặc trưng của căn bệnh này. Tôi sẽ có một đợt khám tổng quát lại thật kỹ, có lẽ là sẽ tốn kém và mất thời gian, v́ với cách khám chữa bệnh của Việt Nam th́ như quư vị cũng biết đấy đă làm cho người dân phải nói một câu là “Ở Việt nam đi viện c̣n khổ hơn đi tù”. Khám 5 phút 1 người và khám một căn bệnh nhưng phải đi làm xét nghiệm thêm ở bệnh viện, pḥng khám tư khác nhau mới ra kết luận bệnh mà chưa chắc đă đúng, và bệnh nhân hầu như không nhận được bất kỳ câu trả lời đầy đủ thỏa đáng nào khi hỏi bác sỹ về bệnh t́nh của ḿnh, tất cả v́ quá tải.

Mọi cái trong đời sống dân sinh cơ bản nhất đều quá tải: giao thông quá tải, bệnh viện quá tải, trường học quá tải, môi trường quá tải, nhà tù lại càng quá tải chỉ có có pháp luật dân chủ và văn hóa dân chủ là cực kỳ thiếu thốn, thậm chỉ gần như không có. Tôi cho rằng, hậu quả của những sự quá tải kia là do thiếu thốn về dân chủ, thiếu thốn không phải v́ nó không có, mà nó đă bị hủy diệt, lừa đảo, đánh tráo từ khi Việt nam rơi vào ách cai trị độc tài của băng đảng cộng sản. Có lẽ là tôi hơi đi xa so với câu hỏi rồi, nhưng mong quư vị cũng thông cảm cho tôi v́ nói lên được suy nghĩ của ḿnh cũng làm nhẹ ḷng, mà nhẹ ḷng th́ chắc chắn là sẽ đỡ mệt hơn.

Chế độ độc tài cộng sản làm tôi phát ốm v́ lúc nào cũng âu lo không biết chúng c̣n phá hoại đất nước này mới mức độ nào nữa. Đi đâu cộng sản cũng rêu rao “minh bạch, giám sát”, nhưng chỉ có một ḿnh đảng cộng sản th́ có cái ǵ là minh bạch đây, giám sát ai và ai giám sát. Cuối cùng thành ra một vở bi hài kịch lẩn quẩn tự biên tự diễn tự vỗ tay, nhưng lại trấn lột tiền của nhân dân để dựng vở cho ḿnh.

 Tôi cũng chỉ là một phần trong số 87 triệu dân trong nước mà thôi, lọt thỏm giữa một biển người mà tuyệt đại đa số chỉ biết đến 2 điều cơ bản là: mải miết kiếm tiền và tự ru ngủ ḿnh một cách an phận với sự sợ hăi chính quyền và công an đă trở thành một phong cách tự nhiên và độc đáo của người Việt không chỉ đang sống trong nước mà ra đến nước ngoài rồi vẫn ôm ấp nỗi sợ ấy trong ḷng. Sợ đến mức không dám đả động tới chính trị, nghe tới công an th́ c̣n sợ hơn quỷ hiện h́nh, và câu cửa miệng th́ lúc nào cũng là “Nước ḿnh nó thế, ai mà chả biết, nhưng nói ra th́ được cái ǵ, chỉ tổ rước họa vào thân.”.

Ai cũng có lư do chính đáng để tŕ hoăn tiếng nói chân thật của chính ḿnh. Em rể tôi, tên Thành, kể chuyện cậu ta có quen mấy ông trung tá ngành an ninh phản gián bên quân đội và công an, nhà ai cũng giàu có sung sướng “tiền đè chết người”, con cái du học bên “trời Tây” Anh, Mỹ, Úc (chả thấy cháu nào sang Tàu, Cuba hay Bắc hàn du học cả ! ?) , có mấy ông tâm sự “Tao chán cái chế độ này tận cổ, nhưng phải về hưu đă, lo việc xong xuôi cho mấy đứa con, đâu vào đấy ổn thỏa hết rồi, tao sẽ viết hồi kư. Chứ bây giờ th́ chưa an toàn, chưa được, ḿnh phải tính toán có lợi nhất cho ḿnh th́ mới làm chứ. Chứ chị vợ mày (ư nói tôi-LTCN) là cái đinh, đéo biết ǵ, dân ngoài làm sao biết được cái thối bên trong bộ máy (chính quyền) như bọn tao.” Tôi cứ nghĩ măi về câu nói đấy và thấy rất buồn. Nỗi buồn ấy lớn lắm, lớn đến mức thành một nỗi âu lo len cả vào giấc ngủ, v́ thấy rằng sao cái nỗi sợ và sự đạo đức giả lại có thể được “chạy” một cách tự động, trơn tru và tự nhiên đến thế trong con người Việt nam hiện nay từ khi dân ḿnh được đảng cộng sản “đặt bục công an giữa trái tim người”. Trước đây dân ta đâu có thế.

Đành rằng thời phong kiến có nhiều lạc hậu, dân ta vốn cũng không phải là một dân quá thông minh như tuyển dân Do Thái của Chúa, lại cũng chẳng phải là một dân tinh hoa nghệ thuật lẫy lừng như dân Ư, dân Pháp, nhưng chắc chắn chưa bao giờ là một dân đáng hổ thẹn trên thế giới như chúng ta bây giờ. Ở Việt nam bây giờ lúc nào người ta cũng nói dối và kiêu ngạo không thể tưởng tượng nổi đến mức lố bịch, nhưng bên cạnh đó th́ lại rất mặc cảm tự ti và côn đồ. Ngồi xem tivi một ḿnh mà tôi c̣n cảm thấy nhục, xấu hổ vô cùng mỗi khi nghe cái giọng điệu tuyên truyền “Bác Hồ, người là niềm tin thiết tha nhất trong ḷng dân và trong trái tim nhân loại …”, rồi th́ “Đảng đă cho ta một mùa xuân tràn ước vọng…”, nào là “Cả thế giới phải ngưỡng mộ và khâm phục Việt Nam v́ thành tích phát triển về kinh tế và vị thế chính trị trên trường quốc tế …”. Đến nỗi đôi khi thấy ḿnh nhạy cảm quá chỉ thêm khổ. Cộng sản trước hàng chục triệu dân Việt nam khốn khổ nghèo đói và cả thế giới hàng ti tỉ dân nh́n vào mà c̣n trơ trẽn vô độ dùng bạo lực để cưỡng bức, cướp đoạt tiền của, sức lực, thời gian của người dân để ca ngợi chúng nó th́ ḿnh ngồi xem tivi một ḿnh mà c̣n thấy nhục thay, thấy khổ sở v́ xấu hổ th́ e răng ḿnh ủy mị quá chăng. Nhưng anh ạ, tôi lại tự an ủi “Không sao, biết đâu nhờ sự nhạy cảm đó mà ḿnh có thể đối mặt với sự thật và vượt qua được những yếu kém của bản thân, th́ ít ra cũng không cảm thấy ḿnh hèn.”

Tóm lại sức khỏe của tôi là như vậy đấy, giờ lại càng thấm thía cách phân tích về “tâm bệnh” của đông y hay đến thế nào. Một người vừa ra tù, lại bị quản thúc, sống dưới sự cai trị dối trá, ác độc và đê hèn đến ghê người của cộng sản Việt Nam mà vẫn mạnh khỏe vui tươi mới lạ !

Thậm chí tôi tổ chức sinh nhật tháng 7 vừa rồi (khoảng 20 người), mà mật vụ A42 (Yến-nữ, Hoàng Quân-nam) buổi chiều c̣n vào tận nhà dọa tôi một trận, c̣n buổi tối th́ xếp đặt theo dơi sát sạt ở nhà hàng tôi tổ chức (xếp to th́ vào nhà hàng ăn uống, lâu la tép riu th́ đứng ṿng ngoài thỉnh thoảng chạy vào báo cáo, mặt mũi vừa lấm lét, vừa hằn học (cái vẻ mặt này khó tả lắm !). Mật vụ c̣n ngăn chặn một số bạn bè tôi vào dự tiệc sinh nhật ở nhà hàng (chỉ cho vào tặng hoa rồi bắt phải về ngay). Giá mà họ hiểu được là họ đang xúc phạm và làm tổn thương tôi nghiêm trọng đến như thế nào, nhân danh chế độ độc tài đảng cộng sản, mà lại lấy tiền thuế của dân đóng vào ngân sách công ích nhà nước để đi làm những việc thô bỉ đó th́ tôi quá phẫn nộ.

 

Nếu các đảng viên cộng sản vẫn thích thú đàn áp những người dân chủ như vậy th́ hăy tự đóng tiền vào mà trang trải chi phí cho cuộc đàn áp của các người. Hăy tự trả tiền mà sinh hoạt. Ăn cướp, ăn trộm tiền thuế của nhân dân như vậy không thấy nhục sao ? Chỉ cần dành vài phút để h́nh dung ngày mà người dân Việt Nam nổi dậy chống lại ách áp bức bóc lột dă man của cộng sản th́ tôi cũng đă thấy rợn người. V́ họ đă cai trị dân Việt Nam đến mức độ sự phẫn uất chế độ này đă trào dâng đến cổ, phẫn uất v́ những điều bất công, dối trá hàng ngày họ phải chịu đựng, thậm chí c̣n bị buộc phải “học tập và làm theo” sự dối trá đó. Cho dù đa phần họ chưa hiểu biết ǵ về chính trị hay dân chủ một cách sâu sắc. Họ không hiểu là v́ họ hoàn toàn không được giáo dục, tuyên truyền một cách trung thực, đúng đắn về điều này (như tôi chẳng hạn, kể cả khi đă là luật sư, luật sư ǵ mà điều lệ lại ghi là “bảo vệ chế độ xă hội chủ nghĩa”). Ai mà hiểu biết về chính trị, dân chủ th́ là cả một sự cô đơn và khác thường giữa cộng đồng. Và, kinh khủng nhất là ai dám tỏ ra là ḿnh không mù không câm không điếc trước hiện trạng xă hội cần phải chấm dứt chế độ độc tài công an đảng trị, th́ bị coi là “tên tội phạm nguy hiểm, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân”.

Vào tù rồi tôi mới thấy hết sự phẫn nộ của dân chúng với chế độ này, nhất là với công an. Mà không phải là v́ thù hằn do họ bị đi tù đâu nhé. Hoàn toàn không phải thế. Một bạn tù của tôi là chị Hồng, án buôn bán trái phép ma túy, nói “Bọn chị đi buôn ma túy nhưng thật ḷng chị thấy bọn chị c̣n tử tế hơn bọn công an và cái nhà nước này. Bọn chị đi buôn ma túy c̣n nộp phế cho chúng nó, bị bắt rồi, c̣n phải đút lót chúng nó, vào tù thi hành án rồi c̣n phải tiếp tục đút lót cống nạp cho bọn công an quản giáo. Đ.mẹ bọn cộng sản này c̣n ác hơn bọn phát xít, khốn nạn hơn tất cả bọn khốn nạn trên đời. Không phải v́ chị bị đi tù chị mới nói vậy, mà trước giờ chị vẫn thấy bọn cộng sản này đúng như thế, chị ghê tởm chúng nó. Bọn chị là dân giang hồ nhưng không bắt đứa nào phải cống nạp mà lại c̣n phải nịnh bợ ḿnh như cộng sản. Dân giang hồ c̣n có ḷng tự trọng hơn bọn cộng sản.” Đấy là tôi nói chuyện với chị khi chị ngồi đan áo len gửi về cho con trong một ngày mùa đông với một tâm trạng b́nh tĩnh chị em tâm sự với nhau.

Vậy khi người dân Việt Nam tức nước vỡ bờ vùng dậy th́ sẽ như thế nào nhỉ ? Dân Việt nam giờ đă được đảng cộng sản trang bị cho sự dốt nát về chính trị và pháp luật, sự thù hằn côn đồ trong tính cách, phẫn uất trong tâm trạng và thói phù phiếm phô trương để che đậy sự tự ti và thiếu văn hóa trong lối sống. Tất cả những điều này chắc chắn sẽ được trút vào đám cộng sản quan tham và công an tay sai của chúng một cách không thể kiểm soát.

Cho nên chúng ta đều thấy rơ là tâm trạng khiếp sợ, tư duy nhiệm kỳ đang được cộng sản thể hiện một cách trắng trợn, điên cuồng. Vơ vét đến tận cùng dù đó là tên công an khu vực cấp xă phường hay tên bí thư thành ủy, nội bộ quan tham chơi xấu nhau tung đ̣n đến mức c̣n tồi tệ hơn kẻ thù (Giám đốc công an tỉnh Hà Giang nắm trong tay bằng chứng “cởi truồng” của chủ tịch tỉnh Hà Giang suốt 5 năm (2005 -2010) để làm tin, cấu kết vơ vét, và tất nhiên bên “cởi truồng” yếu thế hơn phải “biết điều” với bên kia, và công an luôn rất sẵn sàng bắn thẳng vào dân chỉ v́ không …đội nón bảo hiểm sau khi rượt đuổi nạn nhân đến té ngă chổng vó không hề có khả năng trốn chạy, mà nạn nhân bỏ chạy là v́ thấy 2 người mặc thường phục bỗng dưng rượt đuổi ḿnh nên tưởng đó là kẻ xấu, cướp giật hoặc côn đồ ǵ ǵ đó (nạn nhân nữ sinh viên Trà ở Thái Nguyên đầu tháng 8 này)! ? 4 tên công an c̣n đoàn kết chung sức đánh hội đồng nhũn năo, dập hạ bộ người dân đến chết cũng chỉ v́ không … đội nón bảo hiểm (nạn nhân anh Khương ở Bắc Giang chết đầu tháng 7 vừa rồi)! ? Thật không thể tả hết bằng lời sự tàn ác của công an cộng sản. Đây chỉ là lỗi hành chính thuộc loai nhẹ nhất (v́ chỉ ảnh hưởng đến cá nhân người không đội nón nếu xảy ra tai nạn). Lỗi này về mức độ nguy hiểm và nhận thức c̣n thua xa các tội vượt đèn đỏ, phóng nhanh vượt ẩu, lạng lách đánh vơng và cả dùng c̣i hơi gây kinh hoàng trên đường phố.

Vậy đấy, mà ông bộ trưởng bộ công an Lê Hồng Anh c̣n thể hiện quyền lực tối thượng của ḿnh bằng cách phô diễn sự dốt nát và láo lếu với nhân dân khi ca ngợi cái quy định của ḿnh cho công an giao thông được mặc thường phục để trà trộn vào nhân dân trong khi làm nhiệm vụ là đúng đắn, là được nhân dân hoàn toàn ủng hộ cần thiết phải được duy tŕ theo nhu cầu của xă hội (ông Lê Hồng Anh trả lời như vậy khi phóng viên hỏi ông ta về việc dư luận bất b́nh v́ công an giao thông mà lại mặc thường phục trà trộn vào dân, đăng trên báo Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh sê ri bài về vụ công an Thái Nguyên bắn thẳng vào đùi nữ sinh viên Trà v́ tội không đội nón bảo hiểm và chạy khi bị công an mặc thường phục đuổi, thậm chí chính quyền c̣n huênh hoang là đang chuẩn bị hồ sơ khởi tố chị Trà và anh Hùng về tội chống người thi hành công vụ, một tội h́nh sự nghiêm trọng).

Chế độ độc tài công an đảng trị này đă tiến đến bờ vực của sự diệt vong bởi sự ác độc và vô sỉ của công an – đứa con cưng nhất của đảng cộng sản. Phương pháp làm việc mờ ám, đi đêm, khủng bố tinh thần người dân được tôn thờ đến mức ngành công an giao thông mà cũng có mật vụ, tức công an ch́m. Trên thế giới này có nơi nào như nước tôi không ? Tôi không hiểu nổi. Siêu luật sư, siêu chuyên gia nào trong lĩnh vực lập pháp, hành pháp, tư pháp xin hăy giải thích cho tôi điều này.

Cảm ơn anh v́ đă lắng nghe câu trả lời hơi dài của tôi. Mong quư vị thông cảm và chia sẻ cho tâm trạng tôi chỉ là một con người nhỏ bé b́nh thường nhưng không thể chịu đựng nổi những áp bức bóc lột trời không dung đất không tha mà chính quyền độc tài cộng sản Việt nam gây ra cho nhân dân Việt Nam. Tôi phải nói ra để giữ lấy ḷng tự trọng của ḿnh, là thứ ít khi nào bị cướp bị trộm, mà thường là do tự đánh mất là chính.

2- Hôm nay Đối Thọai xin được trao đổi với LS về liên hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ trong bối cảnh mới. Như LS đă biết, năm nay là năm thứ 15 VN và Hoa Kỳ thiết lập bang giao. Tại Hội nghị Asean Regional Forum (ARF)Bà Ngọai trưởng Hoa Kỳ đă nói rơ “Tôi muốn nói ngắn gọn quan điểm của chúng tôi về vấn đề này. Hoa Kỳ, như mọi quốc gia, có lợi ích quốc gia trong việc tự do đi lại, tự do đi vào vùng biển chung của châu Á, và tôn trọng luật pháp quốc tế ở Biển Đông. Chúng tôi chia sẻ những lợi ích không chỉ với các thành viên ASEAN hoặc những người tham dự Diễn đàn Khu vực ASEAN, mà c̣n với các quốc gia gần biển khác và cộng đồng quốc tế rộng hơn.” Như vậy theo LS quan điêm của Hoa Kỳ có điều ǵ mới lạ chúng ta cần lưu ư?

Ls LTCN : Thưa anh, tôi không thấy bất ngờ và có ǵ mới lạ v́ lời phát biểu này của bà Ngoại trưởng Hoa kỳ. Tôi không bất ngờ v́ những lời phát biểu này là hoàn toàn đúng trong bối cảnh quốc tế và luật quốc tế, đặc biệt là về luật biển và quyền tự do đi lại trên biển quốc tế, và bởi v́ lời phát biểu này là dành chung cho tất cả các quốc gia có liên quan và tranh chấp trên biển Đông, chứ lời phát biểu này không dành riêng cho câu chuyện giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Lời phát biểu này được quan tâm v́ nó thật sự có ư nghĩa trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm và mất thể diện quốc gia nghiêm trọng của Việt Nam hiện nay trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo mà chính quyền cộng sản Việt Nam đă tự đánh mất và đang cố ư tiếp tục đánh mất chủ quyền của ḿnh trên vùng biển Đông và các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Nó có ư nghĩa là bởi v́, tuy nội dung phát biểu đó của bà Ngoại trưởng không có ǵ đặc biệt, nhưng v́ chính quyền Việt Nam không dám cất lời nhờ cậy sự giúp đỡ và quan tâm của quốc tế đối với việc đang mất dần biển đảo vào tay Trung cộng trong thực tế. Người dân Việt nam là nạn nhân của việc mất dần biển đảo này, nhưng chính quyền cộng sản th́ lại nhất quyết không dám lên tiếng nhờ ai giúp đỡ và tài phán các tranh chấp này, mà họ vẫn rêu rao là “không quốc tế hóa các tranh chấp trên biển Đông”.

Dù vậy trong ḷng chính quyền cộng sản Việt Nam th́ cũng khiếp sợ sự phẫn nộ và lên tiếng quyết liệt của người dân trong nước trước thực trạng biển đảo và ngư dân Việt đang bị xâm lược và đối xử một cách tàn bạo bởi lực lượng vũ trang của Trung cộng. Khiếp sợ như vậy nhưng một mặt lại trơ trẽn đàn áp bỏ tù hàng loạt những người thể hiện t́nh yêu nước một cách cụ thể và công khai đối với 2 quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa. Họ là những người thật sự thương xót dân ḿnh, đă bất chấp hiểm nguy và sự ngăn chặn (đến giờ tôi vẫn không nổi tại sao ? ! )do chính quyền cộng sản gây ra, dám dấn thân để t́m hiểu, loan báo về t́nh trạng khốn khổ nguy hiểm của những ngư dân và nạn nhân của lực lượng vũ trang Trung cộng, ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Giữa lúc sợ nhân dân trong nước lên tiếng, sợ phát khiếp Trung cộng, sỹ diện bằng chết không dám nhờ cậy ai giúp đỡ th́ Hoa Kỳ lại tự ḿnh lên tiếng như vậy th́ quả là tuyệt cho Việt Nam.

Tôi nói ư nghĩa là ở chỗ đó. V́ những kẻ đi đêm trong chính quyền Việt Nam bán nước cho Trung Cộng bớt đi một nỗi sợ là bị Trung cộng coi như “phản bội thiên triều” một cách trắng trợn. C̣n nội dung lời phát biểu của bà Ngoại trưởng có thể so sánh như: những vấn đề chung th́ ai cũng có quyền quan tâm và lên tiếng, đó là lối sống tích cực và ngay thẳng, để sau này ḿnh đỡ ân hận là đă không thờ ơ vô cảm, và nếu có oán trách ai đó th́ cũng đỡ e ngại v́ bản thân ḿnh đă sống một cách tích cực và có trách nhiệm. Giống như là trong một khu dân cư có mảnh đất trống làm vườn hoa, nhưng lâu nay ít được quan tâm chăm sóc, bỗng dưng có một kẻ ngang ngược nh́n ra được lợi ích và giá trị lâu dài của mảnh đất thế là nhảy ra chiếm đoạt, cứ tưởng ai cũng hèn nhát, ích kỷ thờ ơ, đầu tiên là không để ư (do chưa thấy được giá trị lâu dài của mảnh đất v́ tầm nh́n hạn chế), sau là nhận ra được vấn đề nhưng đă để cho kẻ ngang ngược kia lấn hơi sâu, nên ngại, nay lại có một kẻ mạnh khác, thậm chí là rất mạnh thổi c̣i bảo rằng “Này, phải chơi cho đẹp đúng luật chung đấy nhá, v́ đấy là mảnh đất chung, lợi ích chung, tớ cũng có quyền lợi chính đáng trong đó đấy.” Thế là Trung cộng phải ngại thôi. Lợi nhất là các nước nhỏ, vốn ngán cái thằng to xác mà lại ngang ngược, vừa lưu manh gian xảo lại có phần côn đồ, nay có một anh nghĩa hiêp, lại giàu có mạnh mẽ và ngay thẳng tham gia vào th́ yên tâm quá đi chứ. Kể cả khi anh ta là kẻ nổi tiếng thực dụng và luôn mở đầu bằng câu “Trước hết và trên hết là v́ quyền lợi của chính tớ” th́ cũng đă thấy sự việc cần phải và buộc phải đi đúng luật rồi, hoặc ít ra th́ những kẻ có liên quan cũng phải tỏ ra là như vậy.

Trong bất kỳ sự việc nào mà chỉ cần có một bên làm đúng luật và công khai th́ đương nhiên sẽ đẩy bên c̣n lại phải lựa chọn cách hành xử hoặc cũng công khai và đúng luật, hoặc phải chơi hết các tṛ xấu của ḿnh ra thôi nếu như kẻ đó vẫn cố đeo bám tham vọng không chính đáng của ḿnh.

3.Cũng tại hội nghị này, vấn dề quốc tế hóa biển Đông được nêu lên một cách công khai trước sự hiện diện của Trung Quốc trái với lập trường của Trung Quốc , Biển Đông là vấn đề song phương giữa Trung Quốc và mỗi quốc gia liên hệ. Điều này có ảnh hưởng ǵ đến mối liên hệ lâu dài giữa VN và Trung Quốc?

 Ls LTCH : Trung Quốc luôn lập đi lập lại rằng “, Biển Đông là vấn đề song phương giữa Trung Quốc và mỗi quốc gia liên hệ”. Nhiều người khi nghe Trung cộng ra rả giọng điệu đó với ư dọa dẫm, th́ có vẻ ngại và lo lắng, tôi th́ hoàn toàn không như vậy. Tôi cho rằng chính quyền độc tài Trung cộng thật ngu xuẩn và tự ti khi tuyên bố lập trường đó. Bởi v́ đây là một lư lẽ sai trái, vi phạm chủ quyền và độc lập của nước khác trong việc lựa chọn tài phán trong các tranh chấp. Một quốc gia có thể không công nhận một tổ chức tài phán mà quốc gia tranh chấp với ḿnh lựa chọn, nếu như ḿnh không (hoặc chưa) kư kết, gia nhập vào một công ước quốc tế công nhận quyền tài phán của tổ chức đó. Nhưng quyền đưa vụ việc tranh chấp ra bên thứ 3 là quyền đương nhiên và tối cao của bất kỳ bên nào trong vụ tranh chấp. Nói Trung Quốc ngu xuẩn là ở chỗ đó, ngu xuẩn v́ quá kiêu căng ngạo mạn. C̣n tự ti là việc họ luôn khư khư nói như vậy chỉ cho thấy họ sợ bất kỳ một sự giải quyết công khai chính thức 3 bên nào. Họ sợ tất nhiên là v́ họ không có đủ lư lẽ về pháp lư, không nhận được sự ủng hộ về tinh thần, và sự cảm thông về t́nh cảm của bất cứ một quốc gia nào trên thế giới này, do tham vọng bá quyền trắng trợn, hành xử dă tâm, thâm độc và tham lam của họ gây ra. Chúng ta hay thần hồn nát thần tính khi nghe về dân số đông như kiến và GDP cao ngất trời của họ. Nhưng hăy b́nh tĩnh mà xem chất lượng dân số Trung Quốc như thế nào, môi trường sống của họ ra sao, và nếu như chia số GDP và số tiền cho vay nợ (dưới mọi h́nh thức đầu tư tư nhân và mua trái phiếu chính phủ của các nước) cho 1 ngàn triệu + 300 triệu dân của họ, hỏi rằng mỗi người được bao nhiêu ? !

Xă hội của họ bị phân hóa khủng khiếp v́ khoảng cách giàu nghèo là cực lớn, nhất thế giới, cũng như vấn đề văn hóa sắc tộc khi mà các sắc dân thiểu số Trung Hoa chưa từng bao giờ thật sự tâm phục khẩu phục sự thôn tính của những tộc người đa số.Và những điều hay ho trong nền văn hóa cổ truyền Trung Quốc đến nay khó ḷng mà tỏa sáng được bên cạnh những kết quả khổng lồ của cuộc “đại cách mạng văn hóa” của chính họ gây ra, chưa kể trong văn hóa truyền thống của họ có muôn vàn điều lạc hậu. Chính quyền hiện tại của họ th́ tham nhũng “thôi rồi”, thiên hạ vô địch, đệ nhất toàn cầu. Tham nhũng đến mức những ai theo dơi và hiểu biết nhiều về t́nh h́nh chính trị của Trung Quốc sẽ thấy rằng những vụ án xử tham nhũng ở Trung Quốc dù bị cáo có bị tuyên án tử th́ cũng chỉ như “muỗi đốt inox” so với nền tham nhũng vĩ đại của họ mà thôi. Sự độc tài bạo lực chuyên chính và anh em sinh đôi với nó, cũng là thành tích vĩ đại nhất của nó, là nạn tham nhũng chói sáng rực rỡ chính là yếu tố tự hủy làm suy yếu thối nát từ bên trong của chính quyền Trung cộng. Trung Quốc không mạnh.

Tôi có thể khẳng định rằng ngay cả dân Việt Nam, một nước bé nhỏ kề bên Trung Quốc và c̣n thua Trung Quốc về nhiều mặt, có lẽ cũng không có ai kính trọng, yêu mến người Trung Quốc một cách tự nhiên xét trên cách nh́n nhận một dân tộc. Tại sao lại như vậy, xin hăy b́nh tĩnh để suy xét mà thấy rằng, sức mạnh của một quốc gia chính là trí tuệ, văn hóa đạo đức của dân tộc đó, và tất cả những điều này đều phải hướng thiện, chính nghĩa, đàng hoàng ngay thẳng. Trung Quốc hiện giờ không có điều này, ai đó dù có tính nịnh bợ vô sỉ đến mấy, dù tự bịt mắt ḿnh kín mít cũng khó có thể nói khác đi được.

Do vậy, câu chuyện xung đột biển Đông được quốc tế hóa cũng chẳng ảnh hưởng ǵ nghiêm trọng đến mối quan hệ lâu dài giữa Việt Nam và Trung Quốc. Bản chất đầy cảnh giác, thành kiến xen lẫn thú vị, mới là điều tự nhiên vốn cố trong mối quan hệ giữa “hai ta” Việt Nam – Trung Quốc ngàn năm nay vẫn thế, không có ǵ lạ. C̣n như bây giờ, nào là “16 chữ vàng”, rồi th́ “4 tốt” ..v..v.. mới là giả dối, hoàn toàn giả dối, thậm chí chỉ là sự cấu kết liên minh ma quỷ giữa 2 chính quyền độc tài cộng sản mà thôi. Tôi tin rằng người dân b́nh thường 2 nước không hề lựa chọn cách hành xử trên biển quái đản như Việt Nam và Trung Quốc đang làm. Chính quyền bên nạn nhân th́ câm nín hèn hạ một cách không thể giải thích nổi, thậm chí bỏ tù những người yêu nước biểu t́nh ôn ḥa phản đối Trung cộng xâm lược biển đảo Việt Nam và bắn giết ngư dân Việt Nam khi đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam. C̣n bên thủ ác là Trung Quốc th́ một mặt cực kỳ ngang ngược tàn ác khi xâm chiếm các vùng biển đảo, nhưng một mặt lại “sợ văi” các nước khác đưa vấn đề biển Đông ra quốc tế, nhưng sỹ diện nghĩ rằng ḿnh oai lắm, hay ho ghê ghớm lắm, ra cái giọng trịch thượng ngạo mạn “Biển Đông là vấn đề song phương giữa Trung Quốc và mỗi quốc gia liên hệ.” Trung Quốc nhầm to rồi. Trung Quốc làm vậy chỉ dọa được những tên đồ tể bán nước trong bộ máy lănh đạo cộng sản Việt Nam thôi, nhưng nhân dân Việt Nam, trong đó có tôi, th́ không dọa được đâu.

Vấn đề kinh tế th́ lại càng dễ nhận thấy một điều rằng, Trung Quốc không đem lại điều ǵ tốt đẹp cho Việt Nam cả. Tôi không phải một chuyên gia kinh tế để có thể phân tích một cách toàn diện sâu sắc lĩnh vực này nhưng tôi nhận định như vậy, là v́:

- Tôi chưa từng bao giờ thấy bất kỳ một chuyên gia kinh tế nào đánh giá cao sự đầu tư của Trung Quốc vào Việt Nam (nói một cách tổng quát nhất);

- Tôi chưa từng bao giờ thấy bất kỳ một chuyên gia kinh tế nào đánh giá cao một lĩnh vực cụ thể nào của nền kinh tế Việt nam mà Trung Quốc đầu tư là vượt trội so với các nước khác đầu tư trong cùng lĩnh vực;

- Trung Quốc chiếm tỉ lệ cao đến mức áp đảo tuyệt đối trong số các dự án đầu tư gây tranh căi và phản đối quyết liệt từ người dân Việt Nam;

- Các dự án đầu tư của Trung Quốc vào Việt nam luôn đứng đầu bảng xếp hạng những dự án gây ô nhiễm môi trường nhất tại Việt nam (nước họ họ c̣n tàn phá như vậy huống hồ ǵ là sang nước khác). Do vậy sẽ không có một tương lai phát triển bền vững cho Việt nam với những dự án như vậy.

Mà theo tôi câu chuyện kinh tế lỗ lăi giàu có hay thất bại thật sự th́ buộc phải xét đến lâu dài. Nếu xét như vậy, th́ trong mối quan hệ kinh tế với Trung Quốc, nếu vẫn theo cái kiểu hiện nay th́ ta chỉ có lỗ mà thôi. Lỗ một cách từ từ, lỗ mà không biết là ḿnh lỗ, lỗ mà không có cách nào cứu chữa hay vực lại được. C̣n trước mắt th́ đương nhiên là ai cũng nh́n thấy là 2 bên cùng có lợi. Nhưng nói vậy lại càng phải xem xét thấu đáo bản chất muôn thuở của câu chuyện làm ăn kinh tế là khi 2 bên giao dịch làm ăn với nhau, th́ bên nào xuất phát điểm yếu hơn (gọi là yếu thế hơn) th́ đương nhiên bên đó sẽ nhận được ít lợi hơn. Nhất là khi cái xuất phát điểm của ta trong quan hệ kinh tế với nước ngoài, đáng tiếc lại toàn là “vốn tự có” của trời cho sẵn đấy đẽo ra mà ăn, bới ra mà bán. Toàn là tài nguyên thiên nhiên sẵn có dạng thô, với giá lao động rẻ mạt do năng lực lao động kém (nếu như không nói là c̣n phải đào tạo lại !). Vậy, về lâu dài th́ sẽ cạn kiệt tài nguyên, giá lao động rẻ mạt cũng không c̣n hấp dẫn v́ công nghệ ngày càng phát triển sẽ làm thay con người những lao động máy móc dập khuôn. Do vậy, tôi cho rằng làm ăn với Trung Quốc, Việt nam lợi th́ ít, đă thế lại c̣n ngắn ngủi, cái hại th́ nhiều mà lại là lâu dài.

V́ vậy, tôi không cho rằng việc quốc tế hóa tranh chấp tại biển Đông sẽ ảnh hưởng xấu đáng kể đến Việt nam, ngay cả trong lĩnh vực kinh tế.

C̣n về lĩnh vực quân sự và chính trị th́ có lẽ hơn ai hết, dân tộc Việt Nam (nhờ sự an bài địa lư tự nhiên) hiểu rất rơ và thấm thía tư tưởng chủ đạo và xuyên suốt của mọi chính quyền TQ từ xa xưa đến nay, là: bá chủ, bá quyền, bá đạo bằng mọi cách và bất chấp mọi thủ đoạn. Đây là truyền thống của họ, và họ đă, đang phô trương và củng cố truyền thống này một cách công khai. Và đây chính là nét thú vị nhất trong mối quan hệ ngàn đời giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đó là, dù Việt Nam chưa bao giờ được TQ coi và đối xử ngang hàng với ḿnh, nhưng ngược lại Việt Nam chưa bao giờ bị rơi vào ách đô hộ hoàn toàn của Trung Quốc, Việt Nam vẫn cứ là một nước bên cạnh Trung Quốc. Hay lắm thay, khó chịu lắm thay cho vị trí của Việt Nam trong mắt chính quyền Trung Quốc.

V́ vậy, tôi hoàn toàn tin rằng, việc quốc tế hóa biển Đông không có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào đến nền quân sự và chính trị của Việt Nam. Thậm chí nó c̣n tốt cho chúng ta để dứt khoát và ngay thẳng với chính quyền Trung cộng. Nền quân sự và chính trị của Việt nam sẽ nhận được tiếng c̣i báo động khẩn trương và cú “đá đít” để thức tỉnh mà hành động có ư nghĩa hơn, chứ không như trước đây “nói th́ nói dối, làm th́ làm bậy”, hoặc có việc ǵ tử tế chính đáng th́ lại không dám làm, hoặc có dám làm th́ làm không nổi.

4.Tiếp theo hội nghị là chuyến viếng thăm VN của hạm đội 7 Thái B́nh Dương của Hoa Kỳ với Hàng không mẫu hạmGeorge Washington đê đánh dấu 15 năm thiết lập bang giao.nhưng có lẽ thực chất là sự thể hiện đường lối mới của Hoa Kỳ về Biển Đông. Thưa Luật sư, LS có thể cho biết quan điểm của LS .

Ls LTCN : Tôi th́ cho rằng, ư nghĩa thật sự của sự kiện này đúng như các bên đưa ra, đó là “kỷ niệm 15 năm”. C̣n đường lối của Hoa Kỳ về biển Đông không có ǵ mới, mà được nhấn mạnh rơ hơn về lợi ích hợp pháp và đương nhiên của Mỹ tại biển Đông, và thể hiện một cách ngay thẳng và đơn giản sự liên quan của họ đến an ninh của biển Đông. Sự công khai và dễ hiểu trong các tuyên bố và hành động của họ cũng đă nói lên đầy đủ tất cả các ư nghĩa rồi.

5.Quan hệ Việt Nam –Trung Quốc- Hoa Kỳ là một quan hệ “nhạy cảm”. Vận nước nỗi trôi hàng ngh́n năm với Trung Quốc. Nhà nước VN hiện tại trưởng thành với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”. Theo LS, đảng CSVN phải làm ǵ để vừa cứu nước, vừa giữ nước

Ls LTCN : Đảng cộng sản Việt Nam đă từng tham gia cứu nước thoát khỏi ách xâm lược của nước ngoài trong quá khứ, nhưng đó là quá khứ trước 1945, và cũng có thể nói là trước 1954. Nhưng từ năm 1954 trở về sau mà nói là cộng sản cứu nước th́ “điêu”quá. Xin cho tôi hỏi nếu nói “đảng cộng sản cứu nước” th́ họ cứu ai, cứu phần lănh thổ nào thoát khỏi cái ǵ, để được và mất cái ǵ ? Từ sau năm 1954 họ không cứu nước, không cứu dân, tất cả chỉ để thực thi nền độc tài công an đảng trị của họ trên toàn cơi Việt Nam mà thôi (được nói rơ trong chính tài liệu lịch sử của đảng cộng sản). Khát vọng này của cộng sản được họ thực hiện bằng bạo lực vô cùng tàn ác hiểm độc và tuyên truyền dối trá, đă đưa đất nước Việt Nam đến sự suy đồi thê thảm như hôm nay. C̣n về giữ nước ư ? Đảng cộng sản sẵn sàng đưa toàn dân, toàn lănh thổ vào cuộc thí nghiệm của một thứ chủ nghĩa cộng sản ngoại lai, chưa từng bao giờ phù hợp với truyền thống trong quá khứ cũng như ước vọng về tương lai của người dân Việt nam. Cho nên, đối với tôi, cộng sản Việt nam chưa bao giờ biết giữ nước cả, và hiện giờ th́ điều đó lại càng thể hiện rơ trong chính sách bán nước của họ.

Do vậy, tôi cho rằng điều tốt nhất và duy nhất có thể cứu văn t́nh trạng hiện nay của Việt nam trước mối họa xâm lược của Trung cộng là cộng sản Việt nam phải chấm dứt ngay sự độc tài của ḿnh, góp phần quan trọng sớm đưa nền dân chủ trở lại Việt Nam, và đồng thời cũng là lối thoát cho sự tồn tại chính đáng và chút danh dự sót lại của họ.

 

“Chấm dứt ngay sự độc tài” chính là trả lại quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin trong lĩnh vực tinh thần văn hóa, và đưa lực lượng an ninh vũ trang (quân đội và cảnh sát) về đúng vị trí và chức năng ngay chính và b́nh thường của họ tức là chỉ phục vụ quốc gia, dân tộc, tuyệt đối phi chính trị. Cải cách hành chính thực sự, chứ không phải vụn vặt ngụy tạo như hiện nay. Cải cách đó phải được thực hiện trên tinh thần tuyệt đối tôn trọng sự giản đơn và công khai cho từng cá nhân mỗi người dân khi làm việc với cơ quan công quyền mà vẫn bảo đảm lợi ích chung của toàn xă hội trong sự phát triển bền vững của môi trường tự nhiên, sự phát triển đa dạng của văn hóa tiến bộ, sự phát triển hướng thiện và khoa học của đời sống tâm linh. Đương nhiên mặt c̣n lại của cải cách chính là việc thi tuyển công chức nhà nước phải minh bạch và thực sự khó đỗ (đậu) để nhân dân có thể và chỉ tuyển những người có tâm – tức biết lo cho cái chung, và đủ tài để nhận sự tôn trọng và đồng lương (đủ sống và thậm chí là khá một chút so với mức trung b́nh) mà nhân dân ủy quyền và trả công cho họ. Như lời tướng Lưu Mă Châu bên Trung Quốc nói, chúng ta phải cùng nghĩ ra một hệ thống sao cho “một thằng ngốc cũng có thể vận hành được”. C̣n như hệ thống của Việt nam hiện nay th́ kẻ thông minh nhất cũng giống như bị đi lạc, v́ “ở giữa một rừng luật mà lại cư xử theo luật rừng” từ chính quyền cho tới người dân.

Nhưng thú thật tôi không tin chắc là cộng sản sẽ thiện chí thiện tâm làm điều này. Cộng sản sẽ không chấm dứt nền độc tài của họ mà nền độc tài của họ sẽ “kết thúc” họ. Chúng ta, những người dân Việt Nam phải lên tiếng và hành động để cứu chúng ta thôi. Chúng ta phải đ̣i dân chủ, đả đảo độc tài một cách quyết liệt và sẵn sàng chấp nhận hy sinh. Trước tiên là hăy lên tiếng – thực thi quyền tự do ngôn luận tối cao và tự nhiên của loài người, và rồi kế tiếp ai có thể làm ǵ tốt nhất th́ hăy làm việc đó.

Cộng sản đă biến Việt nam thành một nhà tù khổng lồ với những gông cùm vô cùng tinh vi hiểm độc. Sau lưng chúng ta là bức tường. Và trong cuộc đấu tranh có thể nhiều người sẽ mất vài điều ǵ ǵ đó tưởng là quan trọng, nhưng cái chúng ta được c̣n đáng giá hơn ngàn vạn lần - là nền dân chủ. Đó là khi dù chúng ta có một ê kíp chính quyền tồi, th́ sau 4, 5 năm người dân thay đổi chính quyền đó một cách đơn giản và nhanh chóng bằng bầu cử khi hết nhiệm kỳ. Hoặc thú vị hơn nữa là ngay giữa nhiệm kỳ th́ dân xuống đường biểu t́nh hoặc biểu quyết tại quốc hội về tín nhiệm của ê kíp đương nhiệm để bầu người khác tốt hơn. Biểu t́nh vui, thú vị và văn minh lắm. Tất nhiên sẽ không tránh khỏi vài cá nhân nào đó quá khích, nhưng đó cũng là chuyện b́nh thường v́ nhân dân hàng triệu người vốn vẫn đa dạng như vậy. Che dấu điều này mới là giả dối là quái thai. Chứ không như nền độc tài, nhất là độc tài cộng sản luôn dùng bạo lực và tuyên truyền dối trá để tạo ra sự khiếp sợ đến câm nín của người dân rồi vu cho là “b́nh yên” hàng mấy chục năm trời coi dân như cỏ rác, như vật vô tri vô giác.

Chế độ độc tài cộng sản Việt Nam sẽ sớm sụp đổ vào lúc mà chúng ta bất ngờ. Nói bất ngờ là v́ chỉ có cộng sản mới biết hết cái “thối rữa” và “nát bét” của họ, mà họ th́ lại nhất quyết dấu kín điều này nên bệnh không thể chữa được v́ bệnh nhân gian dối. Mà cũng có thể là có một số người không gian dối nữa nhưng không thể tiết lộ được hết bệnh v́ bệnh ở khắp nơi mọi chỗ, thâm căn cố đế. Ở Việt nam bây giờ có thể nói “nghành nghành phạm luật, nhà nhà phạm luật, người người phạm luật”. Nói không hết, chữa không xuể.

 Tóm lại đảng cộng sản đă “hết thuốc chữa”. Chúng ta nhiệt t́nh th́ sự sụp đổ của chế độ này sẽ đến nhanh hơn, vậy thôi. C̣n nếu không th́ nó đang trong giai đoạn cuối của quá tŕnh “tự hủy diệt” một cách rất tự nhiên, nhưng sẽ hơi lâu hơn một chút. Nói là một chút nhưng hăy nhớ rằng “thời gian là vàng” và đời người cũng chỉ có vài chục năm, vậy mà cả đời phải sống dưới chế độc độc tài th́ buồn lắm, buồn đến mức chả dám ngẩng đầu cùng ai, v́ nói ǵ th́ nói ḿnh cũng đă góp phần vào sự bền vững của chế độ độc tài cộng sản bằng sự im lặng điếc lác ngoan ngoăn của ḿnh.

6.Mỗi giai đọan Trung quốc dùng một chiêu bài khác nhau nhưng mục đích vẫn là thôn tính VN. Hiện tại Trung quốc đang triệt để dùng chiêu bài 16 chữ vàng và 4 tốt để ru ngủ. Thưa LS, trong trường hợp VN đồng minh với Hoa Kỳ, hiểm họa Bắc thuộc đối với Việt Nam có được giải trừ không.

Ls LTCN : Thật tuyệt là tôi có thể trả lời câu hỏi này một cách ngắn gọn:

1- Chiêu bài 16 chữ vàng (mà theo tôi là vàng… vọt !) và 4 tốt chỉ là chiêu bài rẻ tiền và tṛ hề lố bịch của 2 chính quyền độc tài mà thôi. Đứa nào cũng thấy ḿnh thối, ḿnh điêu, ngay cả với chính ḿnh và với đứa kia, nên lại càng phải nịnh bợ phỉnh phờ nhau để dắt tay nhau đi đến tận cùng của sự rỗng tuếch mới thôi. Chắc là chúng cũng ḥng lừa đảo mị dân một số người dân vẫn c̣n ngây thơ. Nhưng tôi cho rằng chúng đă không tiên liệu chính xác cái hậu quả ghê ghớm của sự suy đồi mà chúng đă gieo giắc trên cả 2 đất nước. Đó là người dân bây giờ chẳng tin và cũng không có thời gian và sức lực mà quan tâm đến những tṛ hề giả dối quá nhàm tai hàng bao năm qua rồi. Cho nên có 16 hay 32 hay cả rổ toàn chữ vàng chữ bạc th́ cũng vô nghĩa nhạt nhẽo với người dân.

Tôi tin chắc và thấy rơ chẳng có người Việt nam và Trung Quốc b́nh thường tử tế nào lại đi tin vào cái mớ chữ nghĩa tù mù sáo rỗng quê mùa đó cả, nhóm này ít thôi. C̣n đa số dân cư th́, biết nói thế nào nhỉ, chả biết những khẩu hiệu đó là cái của nợ ǵ. Nó chẳng ru ngủ được ai cả.

2- Tôi tin chắc hiểm họa bắc thuộc sẽ được giải trừ một cách cơ bản và bền vững lâu dài khỏi mối lo của người Việt nam nếu Việt nam liên minh với Hoa Kỳ, và tốt hơn nữa là trở thành đồng minh của nhau. Câu chuyện đồng minh hay lắm nhé. Đó là chúng ta cùng mục tiêu lâu dài và chúng ta cần nhau, chứ không hẳn là chúng ta cùng lợi ích và chúng ta giống nhau hoặc ngang nhau. Phải nghĩ được như vậy th́ mới có thể là đồng minh của nhau được. Và nếu Việt nam nghĩ được như vậy th́ Việt nam có thể trở thành đồng minh của Hoa kỳ một cách nhanh chóng và đơn giản.

Tôi mong muốn Việt nam và Hoa kỳ sẽ là đồng minh của nhau, và tôi tin chắc 2 nước hoàn toàn có thể trở thành đồng minh của nhau. Chúng ta hăy liên minh với Hoa kỳ. Hoa kỳ suy cho cùng không phải là hoàn hảo hay là thiên đường hạ giới, nhưng họ ngay thẳng, hướng thiện và được ḷng tuyệt đại đa số nhân dân Việt nam (anh có thấy lịch sử đổi ngôi thú vị không ? !) Đặc biệt Hoa kỳ luôn sẵn sàng cả về tinh thần và vật chất để giúp đỡ chúng ta. C̣n sự thực dụng – một tính cách nổi bật của họ, là sự thực dụng tích cực và đáng phải học hỏi dù không phải lúc nào nó cũng mang lại những nhiều tốt đẹp như mọi người mong đợi.

C̣n Trung Quốc, không cần phải nói nhiều, nhất là chính quyền độc tài cộng sản của họ hiện nay, chỉ biết dùng mọi thủ đoạn thô thiển, hiểm độc mà lại nông cạn nhất để lấy ḷng một phần không nhỏ trong nhóm quan chức chóp bu lănh đạo của đảng cộng sản, nhưng cũng chỉ có vài chục con người. Thủ đoạn đó là ǵ: bạo lực, đút lót chia chác ngầm, cầm tin vài vụ sa đọa dâm ô, giữ vài tài liệu gốc về việc đi đêm kư kết bán nước của những tên tội đồ chóp bu cộng sản. Hết ! Chỉ vậy thôi.

 

Nói như bác luật sư Trần Lâm là Trung cộng lấy ḷng một số người trong đảng cộng sản Việt nam nhưng làm mất ḷng toàn bộ dân Việt nam. Trung Quốc không cùng mục tiêu tương lai với Việt nam, Trung Quốc không ḥa hợp ḥa b́nh trong quá khứ với Việt nam, Trung Quốc chưa từng bao giờ chân thành với Việt nam (hay với bất kỳ ai), Trung Quốc tàn bạo thâm độc sẵn sàng bắn giết dân Việt nam, chôn sống tù binh Việt nam, Trung Quốc xâm lược lănh thổ Việt nam, Trung Quốc đầu độc sức khỏe người Việt nam, Trung Quốc phá hoại kinh tế Việt nam ..v..v.. Tóm lại Trung Quốc luôn nuôi giấc mơ thôn tính Việt nam và làm thoái hóa Việt nam.

Mọi việc đều cho thấy rằng liên minh với Trung Quốc th́ Việt nam măi măi ở trong thế yếu, thê hèn, thế nguy hiểm, không thể học tập được bất kỳ điều ǵ tử tế và càng không thể ngóc đầu lên nổi. Và đến lúc nào đó trở thành một tỉnh lẻ của Trung Quốc. Thật khó mà có thể nghĩ khác được nếu Việt nam liên minh với Trung Quốc.

3. Và sau cùng, Hoa Kỳ vẫn lưu tâm đên vấn đề nhân quyền, liệu t́nh trạng nhân quyền VN có hy vọng tốt đẹp hơn trong trường hợp VN và Hoa kỳ đặt quan hệ ơ tầm cao như dự đóan sẽ diễn ra?

Hoa kỳ vẫn luôn lưu tâm đến vấn đề nhân quyền trên toàn thế giới, chứ không riêng với Việt nam, v́ họ được coi là luôn tự cho ḿnh là dẫn đầu thế giới về phát triển và bảo vệ nhân quyền. Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện nay th́ tôi không e ngại mà nói ra suy nghĩ thật của ḿnh. Đó là trong 10 năm qua với đất nước Việt nam và 5 năm kể từ khi tôi tham gia đấu tranh dân chủ th́ chưa bao giờ tôi thấy vấn đề nhân quyền của Việt nam lại được Mỹ ít coi trọng như lúc này.

Tất nhiên đây là một nhận xét chứ không phải là lời oán trách, v́ đấu tranh v́ tự do dân chủ nhân quyền là công việc của chúng ta và cho chính bản thân chúng ta. Họ hỗ trợ là quư rồi. Nhưng theo tôi có vẻ như các chính quyền do đảng Cộng ḥa kiểm soát th́ vấn đề nhân quyền của Việt nam được coi trọng hơn một chút, và một chút đó cũng có ư nghĩa lắm rồi v́ nước Mỹ thật sự là rất mạnh về mọi mặt và tiếng nói của họ v́ thế mà có ư nghĩa rất lớn trong bất kỳ lĩnh vực nào.

Tôi cho rằng gần đây Hoa kỳ đă đặt nặng vấn đề hợp tác quân sự và kinh tế, đặc biệt là kinh tế quan trọng hơn mức cần thiết trong cán cân đàm phán so với vấn đề nhân quyền. Điều này làm cho vai tṛ của họ là ngọn cờ nhân quyền trên thế giới bớt tung bay và chói sáng. Bởi v́, câu chuyện kinh tế, thương mại đầu tư suy cho cùng là nhu cầu hợp tác tự nhiên đôi bên cùng có lợi, kiểu ǵ rồi các bên cũng sẽ t́m đến với nhau, không cần chúng ta phải quá lo lắng mà đánh đổi bằng nhiều thứ khác. Vai tṛ quan trọng nhất của người lănh đạo là tạo ra môi trường tự do nhất để các bên phát huy khả năng của ḿnh mà sinh lợi. Và trong quan hệ kinh tế của Việt nam th́ thấy rơ là Việt nam hoàn toàn yếu thế, cần vốn đầu tư, cần công nghệ, cần kỹ năng quản lư của nước ngoài hơn. Và lẽ đương nhiên th́ 2 bên cùng có lợi rồi, như tôi đă nói ở trên, bên ít bên nhiều, lâu dài hay ngắn ngủi là do mỗi bên đă có ǵ để đưa vào giao dịch đầu tư và sẽ quản lư phi vụ làm ăn của ḿnh như thế nào.

C̣n về hợp tác quân sự Mỹ đề cao rơ ràng vị trí chiến lược không thể bàn căi của lănh thổ Việt nam, về mặt đường bộ, đường biển, đường hàng không trong khu vực nói chung và mối tương quan với Trung Quốc nói riêng. Nhưng tôi có cảm giác rằng Mỹ vẫn chưa nhận thức được hết sự quan trọng và cần thiết của lực lượng quân sự của họ đối với Việt nam. Có lẽ v́ mặc cảm thua cuộc trong chiến tranh từ phía họ và giọng điệu tuyên truyền “chống Mỹ cứu nước” biến Mỹ thành kẻ xấu xa, kẻ thù vẫn được chính quyền cộng sản ra rả tuyên truyền mấy chục năm qua từ phía truyền thông Việt nam khiến một bộ phận rất nhỏ và rất ấu trĩ (chủ yếu ở nông thôn miền bắc Việt nam chưa từng một ngày được sống trong tự do dân chủ và chịu sự cai trị quá nghiệt ngă và quá lâu của cộng sản) cho rằng Mỹ là “đế quốc xâm lược xấu xa”.

Nhưng Mỹ là người nước ngoài, không quen sống với, thậm chí có thể nói là không h́nh dung nổi cái tṛ tuyên truyền bỉ ổi ấy nó làm hủy hoại ḷng tin của con người đến như thế nào, nên nghĩ rằng có lẽ đa phần người dân Việt nam vẫn quan tâm và tin vào sự tuyên truyền lố bịch đó. Có thể v́ thế mà Mỹ có phần bớt mạnh mẽ trong vấn đề nhân quyền với chính quyền độc tài cộng sản Việt nam. V́ thế mà làm cho cộng sản Việt nam lại càng được thể lấn tới đàn áp dă man trắng trợn mọi phản ứng của người dân dù đó là việc khiếu nại đất đai, việc truy cập Internet, việc sinh hoạt tôn giáo, thậm chí người dân vi phạm luật giao thông hành chính bị đánh chết mà người nhà bị công an đe dọa cấm trả lời báo chí hoặc bất kỳ ai quan tâm, c̣n những người tham gia phong trào đấu tranh dân chủ dù công khai hay bí mật th́ bị đàn áp dữ dội bằng mọi thủ đoạn đê hèn và thâm độc nhất, những tù binh của chế độ Việt nam cộng ḥa bị tống tù đến hàng 30 chục năm không hề được trả tự do.

Từ trước đến giờ, và có lẽ sau này cũng sẽ không thay đổi, tôi vẫn luôn thấy rằng tự do - dân chủ - nhân quyền mới là ch́a khóa cho sự phát triển đúng đắn, hướng thiện, bền vững và mạnh mẽ của con người, xă hội và quốc gia, và rộng hơn nữa là cho cả thế giới. Mọi câu chuyện kinh tế, quân sự, chính trị đều phải dựa trên nền tảng này (tất nhiên trừ trường hợp hỗ trợ khẩn cấp v́ thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh).

Tóm lại, theo tôi nước Mỹ lẽ ra đă có được nhiều hơn và nhiều hơn mà thôi nếu luôn giương cao ngọn cờ nhân quyền trong những câu chuyện kinh tế, quân sự, chính trị của họ. Đơn giản là v́ họ quá giàu về kinh tế, quá mạnh về quân sự, ổn định một cách tự nhiên trên nền tảng dân chủ vững chắc vốn đă là bản chất nền chính trị của họ, đến mức không cần thiết phải lo ngại những lợi ích của họ trong các vấn đề này sẽ không thể đạt được nếu đưa câu chuyện nhân quyền vào trong các cuộc đàm phán. V́ vấn đề nhân quyền chính là vấn đề con người, mà con người là vấn đề quan trọng nhất, và v́ thế (lẽ ra) nhân quyền cũng phải là vấn đề quan trọng nhất.

Tôi tin chắc rằng vấn đề nhân quyền sẽ được đặt ở tầm cao hơn và t́nh trạng nhân quyền của Việt nam sẽ có nhiều cải thiện khi mối quan hệ giữaViệt nam và Hoa kỳ đạt tầm cao hơn. Nhưng có lẽ chỉ cao hơn một chút chứ không thể vượt trội được nếu vấn đề nhân quyền lại được đem ra tính toán một cách cẩn thận quá mức cần thiết như Mỹ bây giờ đang làm. Và suy cho cùng th́ cuộc đấu tranh nhân quyền cũng sẽ được diễn ra một cách tự nhiên thôi, và thành công là tất yếu. Nhưng nếu được sự hỗ trợ mạnh mẽ vào những lúc khó khăn th́ thành công sẽ đến sớm. Con người sẽ nhận biết được phẩm giá và những quyền thiêng liêng của ḿnh để sống tự trọng, tự do phát triển hài ḥa với cộng đồng, tạo lập và ǵn giữ môi trường nhân văn và môi trương tự nhiên trong sạch và bền vững. Tôi gọi đó là hạnh phúc.

Xin cảm ơn Đối thoại v́ cuộc trao đổi thú vị này.

Cám ơn Luật sư đă dành cho Đối thọai thời gian trao dổi hôm nay.

Chúc Luật sư và gia d́nh b́nh an.

Print Print  Comment Comment  Email Email

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

ÁNH SÁNG MỚI 2015 ONLINE 

TIN TỨC THỜI SỰ CHÍNH TRỊ - TÀI LIỆU TỔNG HỢP 13

 

www.anhsangmoi2015.com 

www.anhsangmoi2015.org 

 

Cơ quan ngôn luận của ĐẢNG CÁCH MẠNG B̀NH XĂ VIỆT

Chủ trương và Biên tập :  Lư Nguyễn Thiên Quư  ( Huyên Chương Quư )

 

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------