Chúng tôi không ngây thơ!
6/11/2011
Lời ṭa soạn TRẺ Online: “Trong khi nhà cầm quyền Hà Nội rụt rè trước thái độ ngang ngược của Trung Cộng lấn chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, liên tiếp bắn chết ngư dân Việt Nam, cũng như cho tàu phá hoại các cáp hải dương VN, thanh niên quốc nội đă can đảm xuống đường và cất lên những tiếng nói mạnh mẽ của tuổi trẻ. Chúng tôi xin gởi đến độc giả bài viết của Lan Phương, một nhà văn trẻ ở Sài G̣n, cô c̣n bút danh Mẹ Đốp, là người mặc áo ca-rô trong bức ảnh. Những lời tâm t́nh chân thành, mạnh mẽ và đầy chua xót của cô là tâm t́nh chung của một lớp trẻ có trăn trở trước hiện trạng của đất nước”.
Lan Phương (Mẹ Đốp) người măc áo ca rô
LAN PHƯƠNG
Ngày hôm nay, suốt hơn bốn tiếng đồng hồ biểu t́nh, và một tuần trước đó, chúng tôi đă nhận được nhiều lời khuyên răn, nhắc nhở. Có lẽ phải viết cái note này gửi tặng quư vị.
Trước ngày biểu t́nh, trên nhiều diễn đàn, Facebook của các cá nhân, cả FB của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đă có nhiều người khuyên răn không nên biểu t́nh. Họ cho rằng đó là lời xúi giục của Việt Tân. Dạ xin thưa, ở xứ này, hiếm hoi lắm trên báo chí mới thấy từ “Việt Tân”, c̣n hai từ “tàu lạ” th́ xuất hiện liên tục. Và chúng tôi xuống đường v́ chúng tôi không chấp nhận hành vi xâm lược của Trung Quốc, chủ nhân của những chiếc “tàu lạ” đó. Nhiều anh chị cũng cho rằng chúng tôi bị bọn xấu lợi dụng, kích động. Cảm ơn anh chị đă lo cho chúng tôi. Chắc anh chị nghĩ chúng tôi dễ bị nhồi sọ quá. Mà anh chị cũng quên rằng ngoài cái đầu, chúng tôi c̣n có trái tim, c̣n biết xót xa khi nhân dân ḿnh bị bắn chết ngoài biển Đông. Chúng tôi không thể để trái tim ḿnh nguội lạnh bằng cách ngày ngày cầu nguyện: “tiền, chứng khoán, xe hơi, nhà lầu, túi xách, giày dép”.
Khi chúng tôi xuống đường, mấy chị của hội liên hiệp phụ nữ liên tục khuyên răn. “Chuyện đó của nhà nước lo. Mấy em về đi. Biểu t́nh th́ phải do nhà nước tổ chức chứ!” Dạ thưa các chị, cái Thành Đoàn nằm chành ành bên Phạm Ngọc Thạch, nhà Văn hóa Thanh niên cũng nằm kế đó, cách lănh sự quán Trung Quốc có vài chục bước chân thôi ạ. Bao nhiêu năm qua, đă có lần nào Thành Đoàn tổ chức cho chúng tôi một cuộc biểu t́nh chưa? Nếu có chăng là treo cờ sau xe, cùng Đàm Vĩnh Hưng làm từ thiện, uống trà xanh không độ thôi. Kiểu biểu t́nh ấy, chúng tôi xin nhường cho Thành Đoàn. Chúng tôi làm phận sự một công dân, khi thấy kẻ thù xâm lược, chúng tôi phải lên tiếng. Chúng tôi có nhảy qua Singapore làm thay việc của tướng Vĩnh đâu mà quư vị phải lo. Khuyên răn không được th́ các chị chuyển sang điều tra coi ai là kẻ cầm đầu cuộc biểu t́nh này. Với suy nghĩ của các chị, th́ hành vi biểu t́nh vô vụ lợi, nhiều nguy cơ như chúng tôi hẳn phải có lợi lộc ǵ đó chúng tôi mới đi, hoặc có kẻ nào xúi giục xúi dại th́ mới vác xác ra đường. Hồi nào tới giờ, tôi nghĩ các chị bị tẩy năo, ai dè các chị c̣n bị thay máu nữa.
Trên FB của tôi, có bạn khá giàu có, lấy chồng tây, đi xe hơi, ăn cheese cake, uống rượu vang, lên than văn. Biểu t́nh đă khiến các bạn ấy không đi spa được, không tập gym được, kẹt xe, biểu t́nh làm ảnh hưởng đến các bạn. Dù bạn nói đùa hay nói thật, tôi cũng thấy shock. Và tôi hiểu ra, với các bạn, ông chồng ngon, cái xe lành, nhà penthouse và rượu vang chất chồng th́ cũng khó để các bạn từ bỏ mà xuống đường biểu t́nh. Và bởi chưng, các bạn tự thấy ḿnh không liên quan ǵ đến hành vi xâm lược Trung Quốc, ngư trường đánh bắt của ngư dân. Nếu ngày mai Trung Quốc không ở biển Đông nữa mà tràn vô Sài G̣n, các bạn cũng vẫn ấm thân. Các bạn có thể đi Mỹ do gia đ́nh bảo lănh, đi Châu Âu theo chồng con và tiếp tục cuộc đời cheese cake, rượu vang, gym, massage, spa, chồng tây. Các bạn quên rằng các bạn vẫn ăn cá, ăn nước mắm. Con các bạn ăn cơm ở Việt Nam. Ai trồng lúa, ai bắt cá, ai làm nước mắm cho bạn và con bạn ăn vậy?
Người được “khinh bỉ” nhất trước khi biểu t́nh có lẽ là Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp. Với công văn cấm sinh viên đi biểu t́nh, nỗi nhục này của ông Hiệu trưởng không biết bao giờ mới rửa nổi. Nhưng không sao, ông không lẻ loi. Ở cuộc biểu t́nh hôm nay, cùng đứng bên ông c̣n có giảng viên trường Đại học Khoa Học Xă Hội và Nhân Văn, cùng vị tướng Hải quân nữa. Những người đáng tuổi cha chú của chúng tôi đứng đó, lặp lại những điều bà Phương Nga đă nói (có khi bà Phương Nga cũng lặp lại của ai đó, tôi đoán vậy). Thưa các thầy, chúng tôi nghe đủ rồi. Các thầy cứ nói, cứ thuyết, rồi được ǵ? Các thầy sẽ lên chức ư? Hay được khen đă có công giải tán biểu t́nh? Các thầy ạ, các thầy già rồi, thế cũng đủ cho một đời danh vọng rồi. Tôi không biết ngày đầu tiên cắp sách đi dạy, các thầy đă hứa với ḷng ḿnh điều ǵ? Đào tạo một thế hệ tài đức hay đào tạo một thế hệ hèn nhát? Thầy muốn chúng tôi học Đại học xong, ôm đống kiến thức cũ mèm đó đi làm mướn và cắm cúi làm mướn trọn đời, đừng ngước mặt lên, đừng nh́n xung quanh ḿnh làm ǵ. Nếu Trung Quốc đến cảng Sài G̣n, chắc thầy vẫn c̣n ra rả khuyên chúng tôi về đi, họ mới ở cảng Sài G̣n, đă vào Dinh Độc Lập đâu mà sợ. Giờ th́ tôi sợ thầy rồi đó!
Sáng nay khi chúng tôi xuống đường, những người từng tham gia biểu t́nh năm 2007 hoặc bị mời đi uống trà, hoặc bị canh gác. Họ c̣n phá sóng điện thoại tại khu vực biểu t́nh. Tôi nghĩ họ sai rồi. T́nh yêu nước không truyền qua đường truyền internet hay điện thoại di động. Nó ăn trong máu chúng tôi rồi, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Dù nhạc sĩ Tuấn Khanh, nhà thơ Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Chát có bị đuổi ra khỏi Sài G̣n, chúng tôi vẫn xuống đường. Chúng tôi xuống đường v́ ông nội tôi từng là cảm tử quân, giờ chỉ có mộ gió. Chúng tôi xuống đường v́ xung quanh chúng tôi, ai cũng có cha, chú, ông, bà đổ xương máu cho đất nước này. Chúng tôi xuống đường v́ chúng tôi không chấp nhận hành vi ngang ngược của chính phủ Trung Quốc. Cách hành xử hàm hồ của họ có thể thành công ở Trung Quốc nhưng nó chắc chắn bị phản đối ở Việt Nam. Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
Cuộc biểu t́nh sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lănh đạo thanh niên đi biểu t́nh nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về. Viết đến đây, tôi thấy rùng ḿnh khi nghĩ về một cái ṿng lẩn quẩn. Một sinh viên sau khi ra trường, hoặc làm cho Thành Đoàn rồi leo lên chức Bí thư Đoàn và mang theo đống tư duy ấy. Già rồi th́ chắc lại ra thuyết phục thanh niên như bác tướng Hải Quân kia. Hoặc là tốt nghiệp xong rồi được giữ lại trường, lại thành ông giảng viên trường Nhân văn hoặc ông Hiệu trưởng trường Công nghiệp.
Ối giời, thế th́ tôi c̣n mong chờ ǵ ở quư vị nữa!
Lan Phương
(Trẻ đăng lại từ Facebook)----------------------------------------------------------------------------------------------------------
nếu tôi nói
Trường Giang
nếu tôi nói tôi là người Việt Nam
đất nước tôi sẽ là h́nh chữ S
có ải Nam Quan, Nguyễn Trăi ngồi khóc
nhớ thương cha bị giặc bắt gông cùm
Biển Đông mênh mông hàng triệu triệu hecta
có Hoàng Sa và có cả Trường Sa
nếu tôi nói Hoàng Sa của Trung Quốc
tôi được khen và được ủng hộ
được rước đuốc Olympic chạy quanh thành phố
cùng hiệp sức vỗ tay mừng “đàn anh”
ô nhục!
và từ nay tôi không c̣n sợ tù sợ ngục
nhưng 85 triệu dân Việt Nam sẽ nguyền rủa tôi ngu
và chê tôi có mắt cũng như mù!
nếu tôi nói ủng hộ Trung Quốc
tôi vô t́nh hiến đảo Hoàng Sa
và dâng cả Trường Sa cho giặc Tàu phía Bắc…
c̣n chính tôi là kẻ thù dân tộc
đáng băm thây cho lũ chó tham tàn
đáng tru di tam tộc chẳng là oan
đáng đào mồ tổ tiên
tẩm xăng thiêu hài cốt
đổ cầu tiêu cho đáng tội ngu đần
đẻ tôi ra không xứng đáng là dân
v́ ham danh mà bán dần Tổ quốc
nếu tôi nói Trung Quốc là anh em
tôi được khen là hiểu biết
chịu cúi đầu thần phục trước đàn anh!
Lư Thường Kiệt tức giận trợn mắt xanh
Hưng Đạo Vương bực ḿnh vung nhát kiếm
c̣n Quang Trung trống giục thúc liên hồi
đêm thao thức tôi không sao ngủ được
tôi oán trách ḿnh là đồ nhu nhược
hám lợi danh mà quên nước quên nhà
quên tổ tiên và quên cả ông cha
quên lịch sử hàng ngàn năm chống giặc
tôi đáng trách
nghe tim ḿnh lở loét
nổi cơn gào quặn thắt cả ruột gan
tôi phải thét:
“Đả đảo Trung Quốc xâm lược!”
Trường Giang
![]()